Danh sách đề cử 2016

Danh sách đề cử 2016

(Topic: tieuba)

Thời gian bình chọn TOP đam mỹ 2016: 01/01/2017 – 19/04/2017

https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/03/699759d6gw1f2rya6w1aqj21kw0h21241.jpg?w=760

(Ma đạo tổ sư – Mặc Hương Đồng Xú)

.

 No 00 《默读》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 Priest

  • TP/TG: Đọc thầm – Priest
  • Thể loại: Hiện đại – phá án – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch: Lưu Niên Tự Thủy

 No 00 《魔道祖师》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 墨香铜臭

  • TP/TG: Ma đạo tổ sư – Mặc Hương Đồng Xú
  • Thể loại: TS – tu chân – lãnh diễm cao quý muộn tao công x tà mị cuồng quyến phong tao thụ
  • Edit/Dịch: Đậu moe + Phongbienthai

 No 00 《权宦》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 陈灯  

  • TP/TG: Quyền hoạn – Trần Đăng
  • Thể loại: CT – cung đấu
  • Edit/Dịch:

 No 00 《千秋》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 梦溪石

  • TP/TG: Thiên thu – Mộng Khê Thạch
  • Thể loại: CT – giang hồ – bệnh thần kinh công x đạo sĩ mỹ mạo thụ
  • Edit/Dịch: Forget me not

 No 00 《提灯映桃花》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 淮上

  • TP/TG: Đốt đèn ánh hoa đào – Hoài Thượng
  • Thể loại: Cường cường – thần tiên ma quái – ân oán tình cừu – tương ái tương sát
  • Edit/Dịch:

 No 00 《设计师》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 常叁思

  • TP/TG: Kiến trúc sư – Thường Tam Tư
  • Thể loại: HĐ – ấm áp – oan gia – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch: Gián Family

 No 00 《唇枪゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 金陵十四钗

  • TP/TG: Môi súng – Kim Lăng Thập Tứ Sai
  • Thể loại: HĐ – bao dưỡng văn
  • Edit/Dịch:

 No 00 《魔王》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 月下桑

  • TP/TG: Ma vương – Nguyệt Hạ Tang
  • Thể loại: Cận đại – kỳ huyễn – ma huyễn
  • Edit/Dịch: Misaki

 No 00 《相见欢》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 非天夜翔

  • TP/TG: Tương kiến hoan – Phi Thiên Dạ Tường
  • Thể loại: CT – hào môn thế gia thiên chi kiều tử
  • Edit/Dịch: Yên vũ lâu

 No 00 《史上第一佛修》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 青丘千夜

  • TP/TG: Sử thượng đệ nhất phật tu – Thanh Khâu Thiên Dạ
  • Thể loại: Tiên hiệp – tu chân – cường cường – 1×1 – phật x ma – chậm nhiệt – HE
  • Edit/Dịch: Tuyết Vũ Ảnh

 No 00 《入戏》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 童子

  • TP/TG: Nhập diễn – Đồng Tử
  • Thể loại: HĐ – có H
  • Edit/Dịch:

 No 00 《鬼服兵团》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 颜凉雨

  • TP/TG: Quỷ phục binh đoàn – Nhan Lương Vũ
  • Thể loại: HĐ – võng du – hài
  • Edit/Dịch: Tử Linh SứCDSHT

 No 00 《彩蛋游戏 III》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 薄暮冰轮

  • TP/TG: Thải đản du hí III – Bạc Mộ Băng Luân
  • Thể loại: HĐ – vườn trường – kinh dị huyền nghi – cường cường – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch: Cyb

 No 00 《为兄》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 找呀找呀找弟弟

  • TP/TG: Vi huynh – Hoa Nha Hoa Nha Hoa Đệ Đệ
  • Thể loại: CT – huynh đệ văn
  • Edit/Dịch:

 No 00 《我以外,不是卧底就是基》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 殷唯

  • TP/TG: Xung quanh tôi, không phải nằm vùng cũng là gay – Ân Duy
  • Thể loại: HĐ – xã hội đen – CP bạn thân – hài
  • Edit/Dịch:

 No 00 《盛唐不夜天》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 云长歌

  • TP/TG: Thịnh đường bất dạ thiên – Vân Trường Ca
  • Thể loại: Công trùng sinh thụ xuyên việt – cung đấu
  • Edit/Dịch:

 No 00 《你喜欢的样子我都有》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 徐徐图之

  • TP/TG: Dáng vẻ anh thích em đều có – Từ Từ Đồ Chi
  • Thể loại: HĐ – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai dụ thụ – HE
  • Edit/Dịch: Kurokochii (HOÀN)

 No 00 《快穿之完美命运》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 西子绪

  • TP/TG: Khoái xuyên chi vận mệnh hoàn mỹ – Tây Tử Tự
  • Thể loại: Xuyên nhanh – bá đạo độc chiếm biến thái công x nội tâm phong phú thụ – HE
  • Edit/Dịch: Diễm Thiếu | Long Phàm Phượng Xán

 No 00 《飞来横犬》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 巫哲

  • TP/TG: Phi lai hoành khuyển – Vu Triết
  • Thể loại: HĐ – niên hạ – ấm áp – cường cường – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch: Tử Linh Lan

 No 00 《论以貌取人的下场》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 月下蝶影

  • TP/TG: Luận kết cục của việc trông mặt mà bắt hình dong – Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
  • Thể loại: HĐ – phong thủy – huyền huyễn – ấm áp – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch: Kẹo Trà Sữa

 No 00 《原路看斜阳》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 北南

  • TP/TG: Nguyên lộ khán tà dương – Bắc Nam
  • Thể loại: HĐ – 1×1 – tình hữu độc chung – tương ái tương sát  – ngọt văn
  • Edit/Dịch:

 No 00 《这锅我不背》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 天堂放逐者

  • TP/TG: Tội này tôi không gánh – Thiên Đường Phóng Trục Giả
  • Thể loại: Phản xuyên thư – dị năng – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch: Cherry Blossom

 No 00 《夜色深处》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 淮上

  • TP/TG: Dạ sắc thâm xử – Hoài Thượng
  • Thể loại: HĐ – ngược tâm – gương vỡ lại lành – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch:

 No 00 《谁把谁当真》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 水千丞

  • TP/TG: Ai xem ai là thật – Thủy Thiên Thừa
  • Thể loại: HĐ – hào môn thế gia – thương chiến – 1×1 – niên hạ công – HE
  • Edit/Dịch: Tiểu Bạch

 No 00 《青龙图腾》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 淮上

  • TP/TG: Thanh long đồ đằng – Hoài Thượng
  • Thể loại: CT – hào môn thế gia – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch:

 No 00 《从龙》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 七茭白

  • TP/TG: Tòng long – Thất Giao Bạch
  • Thể loại: CT – xuyên không – lãnh khốc mạnh mẽ hoàng đế công x cứng cỏi thẹn thùng ảnh vệ thụ
  • Edit/Dịch:

 No 00 《1930 来的先生》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 白云诗

  • TP/TG: Tiên sinh đến từ 1930 – Bạch Vân Thi Thi Thi
  • Thể loại: Dân quốc xuyên việt tổng tài công x hiện đại xuẩn manh ngôi sao thụ
  • Edit/Dịch:

 No 00 《角色扮演》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字

  • TP/TG: Sắm vai nhân vật – Đồi
  • Thể loại: Không thể hình dung công x bệnh PGAD thụ
  • Edit/Dịch: Alice’s Land

 No 00 《重生之雀神》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 姜钰

  • TP/TG: Trùng sinh chi tước thần – Khương Ngọc
  • Thể loại:  HĐ – thi đấu mạt chược – hoan hỉ oan gia – siêu thần tiểu bạch kiểm công x giả heo ăn hổ thụ
  • Edit/Dịch:

 No 00 《就等你上线了》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 羲和清零

  • TP/TG: Vẫn chờ ngươi online – Hi Hòa Thanh Linh
  • Thể loại: VD – điềm văn – niên hạ – hoan hỉ oan gia – ôn nhu phúc hắc công x bình đạm thụ
  • Edit/Dịch: Tiểu Hoàng Thư | Đào Đào | Yi Ruan

 No 00 《想起我叫什么了吗》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 漫漫何其多

  • TP/TG: Nhớ ra tên tớ chưa – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa
  • Thể loại: HĐ – dương quang công x thẹn thùng thụ – vườn trường –  ngọt ngào
  • Edit/Dịch: Duy Ngã

 No 00 《两只老虎》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 柳满坡

  • TP/TG: Hai lão hổ – Liễu Mãn Pha
  • Thể loại: HĐ – hào môn thế gia – thiên chi kiêu tử – song vạn nhân mê – cường cường – ấm áp – HE
  • Edit/Dịch:

 No 00 《匠心》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 毛厚

  • TP/TG: Tượng Tâm – Mao Hậu
  • Thể loại: HĐ – niên hạ trung khuyển công x bệnh tim tinh anh thụ – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch: Ám Dạ Cung (HOÀN)

 No 00 《建国后, 男主不准发芽》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 石头羊

  • TP/TG: Sau kiến quốc, không cho phép nam chủ nảy mầm – Thạch Đầu Dương
  • Thể loại: Linh dị – ngọt văn – 1v1 – uyên ương số khổ
  • Edit/Dịch:

 No 00 《犯罪心理》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 长洱

  • TP/TG: Phạm tội tâm lý – Trường Nhị
  • Thể loại: Chính kịch – trinh thám – 1×1 – ngược tâm ngược thân
  • Edit/Dịch: Khởi Linh

 No 00 《失忆了别闹》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 绿野千鹤


 No 00 《我只是看你颜好》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 桃花酒

  • TP/TG: Ta chỉ là xem ngươi nhan hảo – Đào Hoa Tửu
  • Thể loại: Đế vương ngụy tra công x vô tâm vô phế nhan khống ngụy tra thụ
  • Edit/Dịch:

 No 00 《一代昏君》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 樱桃

  • TP/TG: Một đời hôn quân – Anh Đào
  • Thể loại: CT – uy vũ hùng tráng man tộc công x hung tàn khát khao hoàng đế thụ
  • Edit/Dịch: Nhà của gió

 No 00 《补玉》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 郑二

  • TP/TG: Bổ ngọc – Trịnh Nhị
  • Thể loại: Bán dưỡng thành – ông chủ lớn x cậu chủ nhỏ
  • Edit/Dịch:

 No 00 《Remix/混音人生》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 孙黯

  • TP/TG: REMIX/hỗn âm nhân sinh – Tôn Ảm
  • Thể loại: Trước cao lãnh đáng giận sau ấu trĩ SB công x khốc huyễn muộn tao rapper thụ
  • Edit/Dịch: W

 No 00 《寻鼎》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 朱砂

  • TP/TG: Tầm đỉnh – Chu Sa
  • Thể loại: HĐ – thần quái thần tiên ma quái – ân oán tình cừu – niên hạ
  • Edit/Dịch:

 No 00 《厄运缠身》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 风溯君

  • TP/TG: Ách vận triền thân – Phong Tố Quân
  • Thể loại: HĐ – phá án – dị năng – cường cường – 1×1 – BE
  • Nguyên văn địa chỉ: Tấn Giang
  • Edit/Dịch: Hoại Băng

 No 00 《国家制造》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 千萌

  • TP/TG: Quốc gia chế tạo – Thiên Manh
  • Thể loại: TS – vườn trường – ấm áp – 1×1
  • Edit/Dịch:

 No 00 《被一个男鬼盯上了怎么办》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 莫如归

  • TP/TG: Bị một nam quỷ theo dõi làm sao bây giờ – Mạc Như Quy
  • Thể loại: HĐ – kinh dị – ngọt sủng – cường cường
  • Edit/Dịch:

 No 00 《堕仙》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 无射

  • TP/TG: Đọa tiên – Vô Xạ
  • Thể loại: Cung đình – ngụy thúc chất – kiếp trước kiếp này – 1×1 – HE
  • Edit/Dịch:

 No 00 《温柔以待》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 吃素

  • TP/TG: Ôn nhu dĩ đãi – Cật Tố
  • Thể loại: HĐ – cao H – xã hội đen
  • Edit/Dịch:

 No 00 《撒野》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 巫哲

  • TP/TG: Tát Dã – Vu Triết
  • Thể loại: HĐ – vườn trường – HE
  • Edit/Dịch:

 No 00 《停云》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 陆桃花

  • TP/TG: Đình Vân – Lục Đào Hoa
  • Thể loại: CT – Tĩnh Tô (ĐN Lang Gia Bảng)
  • Edit/Dịch:

 No 00 《小神仙》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 吕天逸

  • TP/TG: Tiểu thần tiên – Lữ Thiên Dật
  • Thể loại: HĐ – thần tiên ma quái – ngốc bạch ngọt
  • Edit/Dịch: 01 Thần nghèo phù hộ | Yu Yin (HOÀN)
  • Edit/Dịch: 02 Tiểu trợ lý | Cháo cháo (HOÀN) | Mei’s Illusion (HOÀN)
  • Edit/Dịch: 03 Tiểu suy thần | Mr.Downer (HOÀN)
  • Edit/Dịch: 04 Tiểu minh tinh | Sunflowers Team

 No 00 《朕总是觉得哪里不对》 ゜*かわいい*゜ のデコメ絵文字 青色羽翼

  • TP/TG: Trẫm luôn cảm thấy có gì đó không đúng – Thanh Sắc Vũ Dực
  • Thể loại: Hoan hỉ oan gia – cung đình hầu tước
  • Edit/Dịch: Ngọc Linh Cung | Nhà Bất Động

[Lăng Hi] Phiên ngoại 3

https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/09/ml.jpg?w=208&h=260Lòng có Lăng Hi

Tác giả: Qifu A

Thể loại: Giới giải trí – ôn nhu công x ngu ngơ hay troll thụ

(kurokochi.wordpress.com)

VĂN ÁN

Câu chuyện tình yêu của một nam ca sĩ hết thời phái dobe và một nam diễn viên ôn nhu nổi tiếng phái thần tượng.

(*) Đậu bỉ / dobe: ngu ngốc, đần độn, hay làm mấy điều ngớ ngẩn, thích troll…


Chương 50: Con rể lễ phép

Câu chuyện diễn ra sau 2 tháng kể từ ngày Lăng Hi giải ước.

Sau khi chấm dứt hợp đồng với công ty chủ quản, cuộc sống của Lăng Hi phi thường bận rộn. Những việc cần thiết phải làm để mở một tiệm trà sữa, nhất là theo kiểu chuỗi cửa hàng, nhiều hơn hẳn những gì cậu đã tưởng tượng. An Thụy Phong thấy cậu ngày nào cũng đi sớm về khuya, so với việc anh đóng phim còn vất vả hơn, liền khuyên cậu nghỉ ngơi một thời gian, mấy thủ tục kia từ từ làm cũng được.

Lăng Hi không chịu: “Em cũng là đàn ông, em hi vọng bản thân phải có sự nghiệp của riêng mình.”

An Thụy Phong ngẩn ra, chợt nói: “Xin lỗi, là do anh nghĩ em quá yếu đuối.”

“Hơn nữa bây giờ em đang yêu đương với minh tinh đấy nhé, em không phải con ông cháu cha ngành quân đội tài chính, vì vậy phải cố gắng kiếm tiền, nếu không sau này chúng mình come out, mấy tờ báo lá cải làm sao giật title 《Nghi án nam diễn viên nổi tiếng bị phú thương đồng tính bao dưỡng nhiều năm》 hả?”

“…”

Lăng Hi rơi vào ảo tưởng vô bờ bến: “Đợi đến khi em có tiền rồi, nếu chúng mình có cãi nhau to, anh đem tiền quăng vào mặt em, tức giận mắng: Em chẳng qua cũng chỉ có mấy đồng tiền dơ bẩn này thôi. Sau đấy em có thể phản bác lại rằng: Anh cũng chỉ có mỗi mã ngoài đẹp trai chân dài tới nách thôi.”

An Thụy Phong từ lâu đã quen với lối suy nghĩ không giống người thường của cậu, anh ôm eo Lăng Hi, kéo cậu vào trong lồng ngực mình, ghé vào lỗ tai cậu thổi một hơi: “Chỉ có chân dài?” ờ chym cũng dài =)))

Lăng Hi mặt đỏ tim đập: “Ờm… thời gian cũng dài.”

An Thụy Phong thuận theo đó hỏi cậu: “Dài là bao lâu?”

“Cái này… cái này em không nhớ rõ.” Lăng Hi ngẩng đầu lên, đôi mắt to đen nháy tràn đầy vẻ nóng lòng muốn thử: “Đại khái là khi mặt trời chiếu thẳng góc với chí tuyến bắc, ban ngày ở vòng cực bắc trở lên dài nhất đó.”

(*) Mỗi năm một lần, vào ngày Hạ Chí, khi mà mặt trời thẳng góc với chí tuyến bắc ở 23 độ 27′, vòng cực bắc sẽ xảy ra hiện tượng ban ngày vùng cực (ngày có mặt trời suốt 24 giờ)

Để không phụ lòng lời khen ngợi của Lăng Hi, An Thụy Phong dùng hành động thực tế để cảm ơn cậu. Thậm chí hai người còn không kịp vào phòng ngủ, cởi sạch sành sanh chiến đấu ngay trên sofa phòng khách.

Bọn họ đã quá quen với việc này, không cần phải an ủi nhiều, trực tiếp tiến vào trạng thái, Lăng Hi chóng mặt, chân nhũn mềm, nhưng lại rất tự giác kéo tay An Thụy Phong sờ mó khắp người mình, từ vành tai đến xương quai xanh, từ đầu ti đến gậy thịt, cậu nắm chặt cổ tay anh, ra hiệu cho An Thụy Phong gia tăng khí lực, hông dưới không tự chủ được mà nhướn cao lên, cơ thể khô nóng vô cùng.

An Thụy Phong một tay trêu đùa ‘bé con’ của Lăng Hi, một tay mò vào rãnh sofa —— Anh nhớ bữa trước ở trong phòng khách ‘chiến đấu hăng say’, bôi trơn và áo mưa đều trượt xuống rãnh ghế.

Lăng Hi đời nào đồng ý anh cho lấy tay ra khỏi người mình, cậu rất không vui hỏi: “Anh làm gì đó? Sờ sofa thích hơn sờ em à?”

“Anh đang tìm áo mưa.”

Lăng Hi hậm hực nói: “Em tuyên bố từ giờ trở đi em dị ứng với cao su.”

“…”

May mà An Thụy Phong đã sớm tính toán đâu vào đấy, trước khi Lăng Hi chuyển đến, anh đem đổi sofa vải thành sofa da, thế nên có vẩy 20ml chất lỏng thần bí lên trên bề mặt, việc lau dọn cũng chỉ là muỗi.

Sau khi chiến sự kết thúc, Lăng Hi được An Thụy Phong bế về phòng ngủ, cậu nằm trên chiếc giường lớn, đỡ eo trở mình, đôi mắt khép hờ, mơ mơ màng màng như thể một giây sau liền ngủ thiếp đi. An Thụy Phong ôm cậu từ phía sau, khoảng cách giữa hai người gần như không một kẽ hở.

Anh hôn nhẹ lên gáy cậu: “Anh Hứa mới nhận cho anh một hợp đồng làm gương mặt đại diện, nhưng quảng cáo lần này không quay trong studio mà là ra nước ngoài chụp ngoại cảnh.”

Lăng Hi ngáp một cái. Đây là thời điểm An Thụy Phong đắt show nhất, công việc yêu cầu bay loạn khắp nơi, Lăng Hi đã sớm chuẩn bị trước tâm lý, vì thế không cảm thấy khó chịu khi phải chia xa: “Anh đi đâu vậy? Mấy ngày?”

“Đi Iceland, tuần sau sẽ trở về.”

Iceland có hơn một nửa lãnh thổ là thuộc vùng cực bắc, vô cùng lạnh giá, quanh năm bị băng tuyết bao trùm. Hai người mới nãy còn thảo luận đến vấn đề ngày Hạ Chí vùng cực bắc, bây giờ An Thụy Phong lại nói mình phải đến đó quay chụp, thật tình cờ và thật bất ngờ.

Cách đây không lâu An Thụy Phong mới ký hợp đồng làm gương mặt đại diện, là một nhãn hàng thời trang mùa đông nổi tiếng toàn cầu, quảng cáo lần này gạt bỏ cảnh tượng leo núi trượt tuyết thường thấy, chuyển hướng sang lều băng xứ tuyết thần bí. Nhưng hiện tại mới đầu tháng 9, rất nhiều quốc gia chưa có tuyết rơi, cho dù có, mật độ và chất lượng còn lâu mới đủ tạo thành lều băng, nên lần này sẽ tới thẳng vương quốc băng giá Iceland quay chụp.

Thấy An Thụy Phong bảo muốn đi tới đó, Lăng Hi vừa ngáp vừa đưa ra yêu cầu: “Lúc nào về anh nhớ mang cho em mấy miếng nam châm tủ lạnh đẹp đẹp vào nhé, phải là hình đặc trưng bản xứ đó.”

“Em cần nam châm tủ lạnh làm gì?”

“Sưu tập, bất kể là đi du lịch hay đi công tác, tới đâu em cũng mua nam châm tủ lạnh ở nơi đó về làm kỷ niệm. Iceland quả thực vừa lạnh vừa xa, phỏng chừng đời này em không có cơ hội tới đó… Anh mang mấy miếng nam châm tủ lạnh về, coi như em đã đi qua rồi…”

Tiếng nói của cậu càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như đang thì thầm trong miệng, An Thụy Phong ló đầu nhìn qua, liền thấy Lăng Hi đã nằm trong ngực anh ngủ mất tiêu. Hô hấp của cậu làm cho vài sợi tóc rối nhẹ nhàng lay động, hai gò má đỏ hây hẩy như quả táo mê hoặc, khiến người ta muốn lưu lại dấu răng trên đó.

An Thụy Phong cười nhẹ, hôn lên gò má cậu một cái, kéo lại góc chăn cho cậu. Anh suy nghĩ một chút, lấy điện thoại từ trên tủ đầu gường xuống, vốn định gọi điện, nhưng sợ đánh thức Lăng Hi, cuối dùng đổi thành nhắn tin cho Hứa Chí Cường.

***

Sáng sớm hôm sau, Hứa Chí Cường đúng giờ tới đón An Thụy Phong ra sân bay, Lăng Hi mơ mơ màng màng quấn chăn phủ ra tiễn An Thụy Phong. Cậu gài chăn theo kiểu thần thoại Hy Lạp, bước một bước là phân nửa bộ ngực cùng cẳng chân đều lộ ra bên ngoài, Hứa Chí Cường vội vàng quay đầu, làm bộ đang nghiên cứu hoa giả trước hiên nhà An Thụy Phong.

Sau khi hôn nhau thỏa thuê rồi, An Thụy Phong mới gọi Hứa Chí Cường: “Anh Hứa, đồ em cần anh có mang theo không?”

“Có mang có mang… Vì lấy mấy thứ này, tôi phải đi sớm tận 2 tiếng để tới biệt thự của cậu, rồi lại vòng một đoạn rõ xa mới đến được đây.” Hứa Chí Cường vừa oán giận, vừa lấy ra một túi nilon căng phồng từ trong cặp táp, trông có vẻ phải nặng tới vài cân.

Tiền An Thụy Phong kiếm được vẫn luôn đầu tư vào bất động sản, có mua vài căn biệt thự, thế nhưng bình thường anh chỉ ở lại trong nhà trọ. Biệt thự để không cũng phí, cho nên quà cáp fans hâm mộ tặng đều được cất ở đó. Tối qua An Thụy Phong nhắn tin cho Hứa Chí Cường, đặc biệt dặn dò hắn đi tới biệt thự tìm hộ anh nam châm tủ lạnh, vớ được bao nhiêu thì đem hết cho anh từng đó.

An Thụy Phong nhận lấy cái túi kia, sau đấy nhét vào trong lồng ngực Lăng Hi. Lăng Hi như thể hòa thượng sờ mãi không thấy tóc (không hiểu gì hết), mở túi nilon ra nhìn, bên trong có mười mấy kiểu dáng nam châm tủ lạnh, từ hình chữ nhật bình thường cho đến hình chibi lập thể, chủng loại đa dạng vô cùng. Tất cả đều in hình một anh chàng đẹp trai hoàn mỹ, mà anh chàng đẹp trai hoàn mỹ ấy lại đang đứng ngay trước mặt Lăng Hi.

Lăng Hi càng chẳng hiểu gì: “Anh đưa em nhiều nam châm tủ lạnh như thế làm gì?”

“Không phải em nói mỗi khi đi tới đâu, em đều mua nam châm tủ lạnh nơi ấy về làm kỷ niệm, chứng minh bản thân đã từng đến đó sao?” Ngón tay thon dài của An Thụy Phong thò vào bên trong túi, tùy tiện lấy ra một cái, nắm ở trong lòng bàn tay: “Vì thế anh đưa cho em nhiều nam châm tủ lạnh có hình anh, chứng minh rằng em đã đến.”

“Đến chỗ nào? Nhà anh à?”

“Tất nhiên không phải.” An Thụy Phong mỉm cười lắc đầu, đem miếng nam châm tủ lạnh đã được ủ ấm thả vào trong lòng bàn tay Lăng Hi, sau đó gập ngón tay cậu lại, để cậu nắm nó thật chặt: “Chứng minh em đã tới trong tim anh.”

Lăng Hi lập tức nhào tới, treo người trên cổ An Thụy Phong, trao cho anh một nụ hôn nồng nhiệt đủ để khiến quân vương không tảo triều. Còn túi nam châm tủ lạnh trong lòng cậu, dưới tình huống không ai để ý liền rơi tung tóe xuống đất.

Hứa Chí Cường · đứng bên cạnh ngắm hoa giả · hứng phải tập kích bất ngờ, chưa kịp bịt hai mắt đã bị chói mùi. Hắn vội vàng lao ra huyền quan, đứng ở cửa hiên lớn tiếng ho khan vài cái, muốn đem bong bóng màu hường không may hít phải ói ra khỏi cơ thể.

Sau khi hôn hít đủ, Lăng Hi vô tội hỏi: “Bọn mình ngày nào cũng show ân ái trước mặt anh Hứa có vẻ không tốt lắm nhỉ? Ảnh FA lâu thế rồi, thấy bọn mình hôn môi nồng nhiệt thế này chắc ảnh chịu không nổi.”

An Thụy Phong gật đầu: “Đúng vậy, ảnh luôn bận rộn chuyện công tác, 38 mùa xuân xanh rồi mà chưa yêu đương lấy một lần. Anh Hứa chăm sóc anh và Andrew rất chú đáo, anh nên tìm giúp anh ấy một đối tượng phù hợp mới phải, có điều anh toàn tiếp xúc với người trong nghề, cảm thấy không thích hợp cho lắm.”

Lăng Hi nhanh trí nói: “Ai bảo không có ứng cử viên thích hợp? Anh Ngô nhà em thì sao! Hơn nữa hai người họ cũng rất thân…”

Từ ngoài cửa truyền đến tiếng gào phẫn nộ của Hứa Chí Cường: “Các cậu có để yên cho thẳng nam được sống không hả?”

***

Một tuần sau, An Thụy Phong kết thúc việc quay chụp ở Iceland, cùng nhân viên công tác lên máy bay về nước. Tuy diện tích của Iceland rất lớn, nhưng bởi vì khí hậu và địa hình, không thích hợp xây sân bay cỡ lớn, nếu như muốn về nước, đầu tiên phải ngồi đường bay ngắn đi tới Thụy Điển, sau đó mới đổi sang chuyến bay quốc tế.

An Thụy Phong nóng lòng muốn về nhà, vốn dĩ bên đối tác có sắp xếp cho anh một chuyến du lịch ngắn ngày tại Thụy Điển, nhưng anh nói mình còn có việc, cho nên khéo léo từ chối. Chờ tới khi ngồi lên chuyến bay quốc tế, Hứa Chí Cường ở bên cạnh liền than ngắn thở dài, nói rằng tiền du lịch miễn phí ngon ăn như thế mà bị bỏ lỡ.

An Thụy Phong nói: “Thụy Điển tốt thì có tốt, nhưng em hi vọng có thể tới đây cùng Lăng Hi.”

“Hả?”

“Hơn nữa lúc quay trở về, thân phận của hai đứa em không còn là độc thân nữa.”

Hứa Chí Cường vỗ đầu một cái: Sao hắn lại quên mất nhể, Thụy Điển là đất nước đầu tiên thông qua luật kết hôn đồng giới…

An Thụy Phong lại bồi thêm một câu: “Diễn văn hôn lễ anh không cần lo, đối tượng của anh nhận nhiệm vụ viết rồi.”

Hứa Chí Cường: “… Cậu đừng có nhắc tới Ngô Hữu Bằng nữa được không?”

An Thụy Phong nhướn mày: “Hở? Em có nói anh Ngô là đối tượng của anh đâu?”

Hứa Chí Cường thực sự ức tới độ cơ tim tắc nghẽn, trước đây hắn luôn cảm thấy gà nhà mình vừa biết cố gắng lại biết nghe lời, sao mới ngủ với Lăng Hi có mấy tháng, giọng điệu nói chuyện đã y chang nhau thế này?

Hắn đang muốn mở mồm lý luận, bỗng nhiên thấy có hai hành khách bước vào khoang hạng nhất, hai người này ước chừng hơn 50 tuổi, tóc mai hơi bạc, mặt mũi xán lạn tựa ánh mặt trời, nhìn dáng vẻ có lẽ là một cặp vợ chồng. Hai người này đều có tóc đen mắt đen, ngôn ngữ nói chuyện cũng là tiếng Trung Quốc, nhất định là đồng bào rồi.

An Thụy Phong là đại minh tinh toàn dân Trung Quốc cũng biết, mỗi khi ngồi máy bay đều bao toàn bộ khoang hạng nhất, thế nhưng đây là chuyến bay quốc tế, công ty đối tác chỉ mua hai tấm vé hạng nhất cho anh và Hứa Chí Cường mà thôi, còn trợ lý cùng các nhân viên đi theo hỗ trợ đều được sắp xếp ở khoang thương gia. Thấy có đồng bào tới, Hứa Chí Cường theo bản năng muốn lấy kính râm cho An Thụy Phong đeo vào.

Hai vợ chồng nhà kia không chú ý tới bọn họ, mà đang bận vui sướng nhìn tới nhìn lui khoang hạng nhất, dáng vẻ giống hệt nhà quê lên tỉnh.

Bác gái nói: “Lão Lăng, ông xem tôi nói có đúng không. Chỉ cần chịu bỏ tiền, hướng dẫn viên chắc chắn có cách cho chúng ta ngồi khoang hạng nhất! Tôi du lịch 80 ngày vòng quanh thế giới, có đến 40 ngày phải ngồi khoang phổ thông, đoạn đường cuối cùng này phải bay mười mấy tiếng, còn ngồi nữa tôi chịu không nổi…”

Bác trai nói: “Đúng đúng đúng, vợ yêu nói gì cũng đúng. Từ lâu đã nghe nói khoang hạng nhất trên chuyến bay quốc tế có giường nằm, lần này chúng ta được nghỉ ngơi  thoải mái rồi.”

“Phải rồi, ông thông báo cho con giai thời gian chúng ta hạ cánh chưa?”

“Hả? Không phải bà nói à?”

“…”

Hai người đứng ở nối đi mắt to trừng mắt nhỏ, mãi đến khi nữ tiếp viên đi tới nhắc nhở, hai người mới cuống quýt ngồi xuống, ngồi xuống xong vẫn tiếp tục cãi nhau chí chóe.

Bác gái: “Hiếm lắm mới được đi du lịch nước ngoài, tôi còn bận chụp phong cảnh, thời gian đâu mà thông báo lịch trình cho Hi Hi? Ông còn đổ thừa cho tôi à, ông thì bận cái gì?”

Bác trai: “Tôi bận chụp bà chứ sao!”

Ngay câu đầu tiên bác trai đã chuyển nguy thành an, đem oán giận của bác gái đánh bật trở lại. Bác gái được bác trai dỗ dành đến mặt mày vui sướng, rõ ràng đã ngoài 50 tuổi, nhưng ánh mắt bác gái nhìn bác trai lúc này, lại chỉ như cô thiếu nữ mới đôi mươi.

Hai người kia vừa vặn ngồi ở hàng ghế bên cạnh, Hứa Chí Cường dựng thẳng lỗ tai lên hóng hớt, nghe tới đó thì tặng ngay cho bác trai một like. Đàn ông dẻo mồm nịnh vợ không không là cái đinh, phải dẻo mồm nịnh vợ cả đời mới thực sự là bản lĩnh.

Hắn vừa quay đầu lại, liền thấy An Thụy Phong nhìn chằm chằm hai vợ chồng nhà kia, Hứa Chí Cường hoảng sợ, vội vàng kéo anh lại: “Cậu nhìn bọn họ đắm đuối thế làm gì?! Sợ người ta không nhận ra mình là minh tinh à?”

An Thụy Phong quay đầu lại, mơ màng như thể mộng du: “… Em từng nhìn thấy bọn họ.”

“Ồ? Ở chỗ nào?”

“Trong điện thoại của Lăng Hi.”

Hứa Chí Cường cả kinh, nghe vậy liền quay sang nhìn kỹ đôi vợ chồng nhà kia, càng nhìn càng thấy hai người bọn họ có điểm giông giống Lăng Hi, nhất là cái kiểu tinh thần sến súa ba Lăng dùng để dỗ má Lăng, hắn đã nhiều lần được chiêm ngưỡng từ trên người Lăng Hi… Thực sự là gia phong nghiêm cẩn, lời ngon tiếng ngọt được khắc sâu di truyền.

Làm người đứng xem, Hứa Chí Cường còn cảm thấy cảnh tượng này vừa trùng hợp vừa lúng túng, nói chi đến An Thụy Phong thân làm người trong cuộc.

Hiện tại Lăng Hi chưa come out với người nhà, từ nhỏ cậu đã dấn thân vào giới giải trí, gặp phải chuyện lớn chuyện nhỏ cũng không tìm ba mẹ thương lượng. Lần này ra tòa giải ước, cậu sợ công ty sai người đến quấy rầy ba mẹ, cho nên chi tiền để hai cụ nhà đi một chuyến du lịch xa hoa 80 ngày vòng quanh thế giới, còn bản thân thì lại khăn gói chuyển đến ở cùng An Thụy Phong. Theo kế hoạch của cậu, chờ đại lý trà sữa chính thức khai trương, cậu một tay cầm ‘giấy chuộc thân’ và ‘chứng nhận làm sếp’, một tay kéo An Thụy Phong, vui vui vẻ vẻ áo gấm về làng.

—— Thế nhưng trong kế hoạch, vụ này chí ít cũng phải nửa năm nữa mới diễn ra!

Người tính không bằng trời tính, ai mà ngờ An Thụy Phong trên đường về nước lại gặp phải ba mẹ Lăng Hi. Anh dám đánh cược, với bản chất đặc biệt của nhà họ Lăng, ba mẹ Lăng Hi quên không thông báo cho cậu tới đón máy bay, còn Lăng Hi thì chắc chắn không nhớ ra việc lật tờ hành trình để xem khi nào bố mẹ mình về nước.

Cả gia đình này thực sự quá tùy tính, dường như hết thảy điểm kỹ năng đều cộng vào mấy lời tán tỉnh yêu đương.

Theo lý thuyết, nếu ngẫu nhiên gặp nhau thế này, người bình thường khẳng định đã chuồn từ sớm, nhưng An Thụy Phong lại cảm thấy đây là một cơ hội tốt, anh có thể tạo mối quan hệ với người nhà của Lăng Hi ngay từ lúc này, tuy rằng cậu khăng khăng rằng bố mẹ mình chắc chắn sẽ thích An Thụy Phong, thế nhưng come out là việc lớn, trong lòng An Thụy Phong vẫn luôn cảm thấy căng thẳng.

Thế nhưng với danh tiếng của anh, chủ động bắt chuyện thì có vẻ giả tạo quá. Không chờ An Thụy Phong nghĩ xem nên dùng cách gì để hấp dẫn sự chú ý của ba mẹ vợ, má Lăng đã nhận ra anh trước tiên.

Bà kéo kéo tay áo ba Lăng, nhỏ giọng sốt sắng hỏi: “Lão Lăng ông mau nhìn coi, người ngồi bên kia có phải tổng tài sơ mi trắng trên tivi không?”

“Tổng tài sơ mi trắng là ai? Có thể ngồi ở khoang hạng nhất chắc là tổng tài hàng thật giá thật…”

“Cái ông này! Tôi đang nói diễn viên đóng vai tổng tài sơ mi trắng ấy!” Má Lăng nói: “Hồi trước tôi xem drama ông cũng ngồi bên cạnh vui vẻ coi chung đấy thôi.”

“Một ông lão như tôi xem drama làm gì, khi ấy tôi sợ bà vừa xem phim vừa gọt táo sẽ bị đứt tay, cho nên mới gắng gượng xem chung với bà mấy tập… Nội dung tôi có nhớ đâu!” Ba Lăng cẩn thận nhìn về phía An Thụy Phong: “Tuy rằng không nhớ rõ mặt mũi ra làm sao, nhưng nhìn cậu ấy đẹp trai thế này, chắc là ngôi sao thật.”

Hai người bọn họ thì thà thì thầm, nhưng hai hàng ghế cách nhau không xa, An Thụy Phong lại luôn để tâm đến bọn họ, cho nên anh nghe rất rõ cuộc nói chuyện giữa hai người. Thấy ba mẹ vợ bàn luận về vẻ ngoài của mình, anh giả vờ bình tĩnh lật một tờ tạp chí, trong lòng lại rất vui mừng: Cũng may mình trời sinh là vật phát sáng, không cần làm gì cũng hấp dẫn được ánh mắt của bố mẹ vợ.

Má Lăng cả đời suôn sẻ, hầu như không cần lo nghĩ gì nhiều, điều này làm cho tính cách của bà lưu lại một chút tâm tư thiếu nữ, nhìn thấy minh tinh đẹp trai, bà liền vui vẻ như chim sẻ, hào hứng lấy ra một quyển sổ nhỏ, chuẩn bị chạy tới xin chữ ký của An Thụy Phong.

Nhưng rồi bà lại có hơi chần chừ: “Hay là thôi nhỉ, người ta làm minh tinh cũng chẳng dễ dàng gì, đi tới đâu cũng có fans vây quanh xin chữ ký, hiện tại là thời gian riêng tư của người ta, tôi qua đó có vẻ không tốt lắm.”

Ba Lăng gật gù: “Chí lý. Tôi thấy người ngồi bên cạnh chắc là đại diện của cậu ấy, phỏng chừng bà có sang đấy cũng bị ngăn lại thôi. Bà đừng đi làm phiền người ta nữa.”

An Thụy Phong nghe mà sốt hết cả ruột, nếu mẹ vợ đại nhân không chịu sang đây xin chữ ký, anh phải chủ động xuất kích thôi. Anh thả cuốn tạp chí trong tay xuống, dùng khuôn mặt chính diện hoàn mỹ của mình quay sang, nhẹ nhàng gật đầu một cái, lộ ra nụ cười thân thiện nhưng không mất giá: “Sao lại phiền được chứ? Được một nữ sĩ xinh đẹp thế này xin chữ ký, cháu cầu còn không được nữa là.”

Má Lăng hô nhỏ một tiếng, vui vẻ không thôi. Đợi máy bay vững vàng cất cánh, bà nhanh chóng tháo đai an toàn, đứng dậy đi tới bên cạnh An Thụy Phong, chìa quyển sổ nhỏ trong tay ra trước mặt anh.

Chữ ký của minh tinh chia thành nhiều loại, tùy vào từng trường hợp mà sử dụng, chữ ký An Thụy Phong dùng để ký cho fans chính là kiểu nguệch ngoạc một nét là xong, nhìn còn không nhận ra đấy là chữ ký, có điều bây giờ đang ký tên cho mẹ vợ, đãi ngộ tất nhiên không giống người thường. Anh nhận lấy quyển sổ rồi đặt lên đầu gối, nghiêm túc như khi ký tên lên bảng danh dự thảm đỏ, vừa nắn nót lại vừa không mất đi vẻ tiêu sái, suy nghĩ một chút, anh vẽ thêm chiếc lá phong ở bên cạnh.

Má Lăng cầm chữ ký như thể cầm bảo bối vậy, nhìn ngó xung quanh, vuốt ve hình lá phong kia, tán thưởng: “Không ngờ cậu chẳng những đóng phim hay, vẽ vời cũng đẹp nữa, xem ngọn núi giống thật chưa này!”

(*) LÁ PHONG https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/12/maple-309163_960_720.png?w=24&h=20 và NGỌN NÚI https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/12/20070519_896c3a2f17f054541b26muokemxkzwfp.png?w=24&h=20 kết cấu chính đều là hình chứ [SƠN/山] anh Phong vẽ xấu quá mẹ vợ không nhận ra =))))))))))))))

Bà hưng phấn giơ chữ ký lên để ba Lăng chụp cho bọn họ một tấm, An Thụy Phong vội vàng đứng dậy, nhẹ giọng nói xin lỗi, sau đó khoác hờ tay lên eo mẹ vợ.

Má Lăng hạnh phúc muốn xỉu, bà nói mình du lịch vòng quanh thế giới 80 ngày, hôm nay chính là ngày vui vẻ nhất.

An Thụy Phong khiêm tốn cười, anh đề nghị: “Bác trai có thể đứng bên cạnh cháu, cháu sẽ nhờ người đại diện chụp chung một tấm cho cả ba chúng ta.”

Má Lăng kinh ngạc nói: “Bác trai gì chứ? Bác còn chưa kết hôn mà, ông này là bạn bác mới quen khi đi du lịch, ổng tên là gì bác còn chẳng biết, bao nhiêu tuổi cũng không biết luôn.”

Ba Lăng: “… Há?”

Hứa Chí Cường suýt nữa thì phụt cười, giờ thì hắn đã hiểu lối suy nghĩ không giống người thường của Lăng Hi được di truyền từ ai rồi.

An Thụy Phong hùa theo bà: “Là do cháu hiểu nhầm ạ, tại vừa nãy cháu nghe hai bác thảo luận đến cậu con trai tên Hi Hi…”

“Cháu nghe nhầm rồi, bác còn chưa kết hôn, sao có con trai được.”

Lần này ngay cả An Thụy Phong cũng không nhịn được phải quay đầu đi ho khan vài tiếng, cố gắng nín cười.

Má Lăng thấy lời nói dối không cao minh của mình bị mọi người nhìn thấu, đành bất đắc dĩ thừa nhận: “Vừa nãy bác đùa thôi, ông này là chồng của bác. Con trai Hi Hi nhà bác đến tuổi hiếu thuận rồi, đặc biệt đăng ký cho hai ông bà già này một chuyến du lịch nước ngoài.” Cha mẹ nào chẳng muốn khoe khoang con cái nhà mình, má Lăng vừa mở máy hát một cái là không dừng lại được, bà còn giở cả hộ chiếu của mình ra, chỉ vào một tờ có dấu hải quan, khoe khoang con trai mình hiếu thuận biết nhường nào.

Ngay cả ba Lăng nãy giờ không mở miệng cũng bắt đầu phụ họa: “Đúng thế, con trai bác vừa ngoan vừa hiểu chuyện, hát cũng rất hay, nó là ca sĩ đó, hai đứa cũng xem như nửa đồng nghiệp! Cháu bình thường có nghe nhạc không? Bác tặng cháu một đĩa CD của nó!”

Má Lăng mắng ông: “Ông đãng trí à, mang có mấy cái CD ra ngoài mà ông tặng từ người này đến người kia, hết lâu rồi ông ạ! Cái đĩa cuối cùng trước khi lên máy bay ông lén lút đưa cho tài xế xe buýt du lịch, còn dặn người ta lần sau có đoàn du khách Trung Quốc đến nhớ bật lên nghe…”

Nghe bố mẹ vợ nói chuyện, An Thụy Phong thấy lòng mình ấm áp vô cùng, rốt cuộc anh đã hiểu vì sao Lăng Hi không lo lắng vấn đề come out rồi. Lăng Hi dù có nổi hay không, ba má Lăng vĩnh viễn là fans trung thành nhất, là hậu phương ủng hộ vững chắc nhất cho cậu. An Thụy Phong thấy mình rất may mắn khi có thể trở thành một thành viên trong gia đình ấm áp này.

Anh nhẹ giọng “Ah” một tiếng, lông mày giãn ra, vẻ mặt kinh hỉ, kỹ năng diễn xuất tăng đến đỉnh điểm: “Kỳ thực cháu thấy hai bác rất quen, bác nói con trai bác là ca sĩ cháu liền nhớ ra —— Con bác có phải Lăng Hi không ạ? Lăng Hi hát bài 《Lòng Có Lăng Hi》 và  《ZERO》 đúng không?”

Người đại diện của diễn viên cũng là diễn viên. Hứa Chí Cường ở bên cạnh liên tục gật đầu: “Vừa nãy cháu cũng nhìn thấy hai bác đây quen quen, nguyên lai hai bác là ba mẹ của Lăng Hi! Thằng nhóc Lăng Hi này rất tốt, cậu ấy và An Thụy Phong nhà cháu là anh em chí cốt đấy ạ.”

Ba má Lăng thật sự rất bất ngờ: “Cháu biết Lăng Hi?”

Giới giải trí thật vi diệu, hai người có số lượng fans cách xa một trời một vực lại nảy sinh tình bạn với nhau.

Nhân tiện có lý do tốt, An Thụy Phong liền chém gió thành thần: “Hai bác không biết ạ? Mấy tháng trước cháu và Lăng Hi có đóng chung bộ phim 《Kiếm Tuyệt Thiên Ha》, bọn cháu diễn thầy trò, thường xuyên nói chuyện nên thân nhau lắm. Tháng trước vừa mới bán bản quyền chiếu phim cho đài truyền hình, nếu cháu không nhầm, tháng sau trên tivi sẽ có tin tức.”

Má Lăng bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Mấy tháng trước bác có nghe nói nó đi đóng phim, lúc đấy còn quay khép kín một tháng nên không sao liên lạc được, nhưng bác cũng không hỏi kỹ xem đóng phim gì… Bác còn tưởng nó muốn đổi sang làm diễn viên, kết quả đóng xong một bộ phim liền thôi. Sau đấy tự dưng nó đưa hai bác đi du lịch 3 tháng, hai bác không có thời gian lên mạng xem tin tức của nó, không biết hiện giờ nó có chuẩn bị ra album mới chưa.”

Khi ấy vì sợ ba mẹ lo lắng, cho nên trước lúc giải ước Lăng Hi liền đưa hai người đi du lịch, vì thế tới giờ ba má Lăng cũng không biết cậu đã lui giới. An Thụy Phong hiểu rằng Lăng Hi muốn tự mình nói với ba mẹ, thế nên anh không nói trước với bọn họ, chỉ ha hả vài tiếng liền chuyển sang đề tài khác.

Cũng may ba má Lăng vừa nhìn thấy siêu sao, sự chú ý liền bị dắt đi mất, má Lăng rất tò mò về chuyện anh đóng phim, liên tục hỏi An Thụy Phong mấy vấn đề, cho dù có đơn giản thường thức tới mấy, An Thụy Phong vẫn tường tận trả lời từng câu hỏi một.

Đổi lại, má Lăng cũng kể cho An Thụy Phong nghe mấy chuyện thú vị ngày bé của Lăng Hi.

“Không biết cháu có từng nghe câu chuyện ngụ ngôn này chưa? Ngày xửa ngày xưa có một người cha, ông cho ba đứa con trai mình mỗi đứa một nén bạc, bảo bọn chúng đi mua đồ có thể lấp kín một gian phòng. Thằng cả mua gạch đá, thằng hai mua rơm rạ, thế nhưng vẫn không thể lấp kín được căn phòng, đứa con út mua một ngọn nến, dùng ánh nến chiếu sáng khắp gian phòng… Lúc Lăng Hi học tiểu học bác có kể câu chuyện này cho nó nghe, sau đó cho nó 10 tệ, bảo nó nghĩ ra một biện pháp lấp kín một căn phòng. Cháu biết nó làm thế nào không?” Má Lăng đánh đố.

Hứa Chí Cường thừa hiểu Lăng Hi thông minh mức nào, nghĩ ra một đáp án: “Cháu đoán Lăng Hi mua một cái bóng đèn.”

An Thụy Phong thừa hiểu Lăng Hi tài năng ra sao, nghĩ ra một đáp án: “Cháu nghĩ cậu ấy dùng tiếng ca để lấp kín căn phòng.”

Ba Lăng lắc đầu: “Hai đứa đoán sai hết rồi. Ngày đó tan làm, bác phát hiện nó ngồi trong phòng khách ăn mảnh, là loại sô cô la mà chỉ vào ngày lễ tết bác mới mua cho nó. Bác hỏi nó vì sao không cầm tiền đi làm nhiệm vụ lại mua sô cô la ăn. Nó trả lời rằng: Con chỉ cần ngồi ở chỗ này, là có thể dùng hạnh phúc và vui sướng của mình để lấp kín một gian phòng, còn thanh sô cô la này, chính là phần thưởng cho sự vui sướng và hạnh phúc của con.”

“Lúc đó lão Lăng bị nó chọc tức phát cười.” Má Lăng nói tiếp: “Thằng bé này từ nhỏ đã lạc quan, lại có chút khôn vặt, hơn nữa rất dễ thỏa mãn. Nhiều lúc tính cách này của nó là điểm tốt, có thể khiến nó luôn luôn hướng về phía trước, tâm thái lạc quan, mỗi ngày đều thật vui vẻ. Thế nhưng đồng thời, cả đời này nó sẽ không có tiền đồ lớn lao gì, bởi vì tính cách của nó sẽ hạn chế nó, nó chỉ cần hơi trèo cao một chút, đạt được mục tiêu của mình, hoặc thấp hơn mục tiêu một khoảng, nó liền thỏa mãn, vui sướng, sẽ không nghĩ đến việc tiến lên thêm một bước nữa. Hoặc có thể mục tiêu của nó còn chưa hoàn thành được một nửa, nó đã nhận ra con đường này không thông, nó sẽ chẳng chút áp lực liền từ bỏ, bởi vì trong quá trình này nó đã nhận được sự vui sướng, gặp được người thú vị.”

Không thể không thừa nhận, những phân tích của má Ngô rất có lý. An Thụy Phong luôn cảm thấy mình rất hiểu Lăng Hi, bọn họ sớm tối bên nhau, thân mật va chạm, hiểu nhau từng ánh mắt đến cử chỉ, thế nhưng câu nói của má Lăng, làm cho An Thụy Phong càng hiểu rõ hơn về người mình yêu.

Người không hiểu Lăng Hi, sẽ cảm thấy cậu là một cây cỏ dại không có chí lớn. Chỉ có người hiểu cậu mới biết được rằng, trong lòng cậu là một khu vườn được ánh mặt trời bao phủ.

An Thụy Phong cực kỳ vui sướng khi bản thân có thể đặt chân vào khu vườn này, thưởng thức những điều mỹ lệ trong cậu.

Thời gian tán gẫu trôi qua rất nhanh, tới lúc tiếp viên hàng không đi tới nhắc nhở nên dùng bữa tối, má Lăng mới bị ba Lăng kéo về chỗ ngồi. Thức ăn ở khoang hạng nhất ngon hơn nhiều khoang phổ thông, hai người nhanh chóng giải quyết bữa tối, sau đó má Lăng lại muốn đi tìm An Thụy Phong để nói chuyện.

Ba Lăng giữ bà lại: “Trước khi lên máy bay bà nói muốn ngủ bù cơ mà, sao tới giờ bà vẫn chưa nghỉ ngơi đi?”

Má Lăng nói: “Gặp được một đại soái ca như thế, ngắm cậu ấy mắt tôi cũng coi như nghỉ ngơi rồi.”

“Bà không nghỉ thì cũng phải để người khác nghỉ chứ, vừa nãy người đại diện có nói, An Thụy Phong không phải đi du lịch mà là đi công tác, bà thấy vành mắt cậu ấy đen thui rồi không, đừng quấy rầy người ta nữa.”

An Thụy Phong quả thực mệt không thể tả, lúc đến Iceland, anh không kịp chỉnh múi giờ đã lao vào làm việc, chỉ vì muốn đẩy nhanh thời gian để quay về đoàn tụ với Lăng Hi. Trên đường về nước lại gặp được cha mẹ vợ, thần kinh căng thẳng quá, hàn huyên mấy tiếng xong, thực sự chịu không nổi nhiệt. Trước khi ngủ anh ân cần thăm hỏi ba má Lăng: “Cháu rất thân với Lăng Hi, ngày trước cũng có ý muốn đến nhà chào hỏi hai bác. Đợi mấy bữa nữa Lăng Hi rảnh rỗi, cháu nhất định sẽ tới thăm hai bác, đến lúc ấy mong bác sẽ không chê cháu phiền.”

“Làm gì có chuyện ấy, cháu không hề tỏ vẻ đại minh tinh một chút nào, bác rất thích cháu nha.” Má Lăng che miệng cười khanh khách: “Nếu bác sinh con gái thì tốt biết mấy… À mà cháu có em gái không? Lăng Hi nhà bác chả giỏi việc gì, được mỗi cái dẻo mỏ dỗ gái chắc chắn là số một, lúc nó 10 tuổi đã giúp giáo viên thể dục bày mưu tính kế tán đổ cô giáo mỹ thuật đó.”

“Không ạ, cháu chỉ có một anh trai thôi.” An Thụy Phong nghĩ bụng, chẳng cần có em gái, anh đã đích thân thể nghiệm cái mỏ ngọt sớt của Lăng Hi rồi. Biết nói lời tán tỉnh, biết hát cả tình ca… còn một công dụng thứ ba không thể nói, cũng khéo léo vô cùng. khẩu giao =)))

“Tiếc quá.” Má Lăng lẩm bẩm: “Bác rất thích cục cưng lai tây.”

Trong lòng An Thụy Phong thầm trả lời: Được, con sẽ tiếp tục cố gắng.

Vốn dĩ chỉ định ngủ một giấc ngắn, nhưng công việc trước đấy làm cho An Thụy Phong rất mệt mỏi, hơn nữa gặp được ba má Lăng khiến tâm trạng của anh tốt lắm, vì thế giấc ngủ này vừa say lại vừa sâu, đến khi mở mắt ra máy bay đã tiến vào giai đoạn hạ cánh.

An Thụy Phong khó tin nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện mình tiếp đất thật rồi. Anh cứ tưởng mười mấy tiếng đi đường này rất nhàm chán, ai ngờ vừa ngủ một giấc đã về đến nơi.

Sau khi cầu thang được nối vào máy bay, bên trong cabin vang lên tiếng loa chào tạm biệt, hành khách khoang hạng nhất được ưu tiên xuống trước, mọi người sôi nổi đứng dậy thu dọn hành lý. An Thụy Phong không vội xuống máy bay, anh đi tới giúp má Lăng lấy túi đồ từ trên giá xuống.

Điện thoại của ba má Lăng đều để trong túi đồ, kết quả vừa mở ra một cái, mùi dầu gội đầu liền lan tỏa khắp nơi.

“Ối giời! Điện thoại di động!” Ba Lăng kinh ngạc thốt lên.

Thì ra chai dầu gội để trong túi không vặn chặt nắp, thế nên bị đổ hết ra xung quanh, vừa vặn dây vào di động, trải qua mười mấy tiếng ngồi máy bay xóc nảy, dầu gội đầu theo kẽ hở ngấm vào trong, mở nắp sau ra, toàn bộ phần pin đều bị dầu gội dính vào.

Coi bộ hai cái điện thoại này đều hỏng hẳn rồi. Ban nãy bọn họ còn thương lượng rằng, tiếp đất xong việc đầu tiên là phải báo bình an với Lăng Hi, tiếp đó gọi xe trở về nhà, hiện tại di động còn không khởi động được chứ nói gì đến gọi điện thoại.

An Thụy Phong vội nói: “Có cháu ở đây lý nào lại để hai bác gọi xe. Hai bác đi du lịch nhiều ngày, chắc hẳn hành lý cũng không ít, xe bảo mẫu của cháu đang chờ ở bãi, kiểu xe đó rất rộng, đồ đạc nhiều thế nào cũng để vừa.” Hiện tại chính là thời điểm anh lấy lòng ba mẹ vợ: “Điện thoại cũng không cần lo đâu ạ, cháu và Lăng Hi rất thân, cháu có số của cậu ấy, hai bác cứ lấy máy cháu mà gọi.” Vừa nói anh vừa giao điện thoại vào tay ba Lăng.

Trong điện thoại của An Thụy Phong, tên Lăng Hi được để là 007, cái nick name này vừa đặc biệt lại bí ẩn, hơn nữa còn được xếp ngay đầu danh bạ. Anh vô cùng bình tĩnh đưa điện thoại cho ba Lăng, hoàn toàn không lo làm lộ tư tình.

Ba Lăng nhìn tên trên danh bạ liền nở nụ cười: “007… Ha, cái tên này thú vị thật!”

An Thụy Phong nói: “Lăng Hi cũng rất thích biệt danh này.”

Đang nói chuyện, điện thoại ‘tút’ một tiếng bắt máy. Cũng chả biết ba Lăng ấn vào nút nào, giọng nói ngái ngủ của Lăng Hi truyền ra rõ to.

—— “Alo chồng à…”

Ba Lăng vui hớn hở đáp lời: “Ngốc Hi Hi, chồng con gì, bố đây này… Hả?”

An Thụy Phong đột nhiên không kịp chuẩn bị: “…”

Hứa Chí Cường thầm nghĩ, ngốc Hi Hi (shǎ xī xī) đúng là ngốc hề hề (shǎ xī xī) có khác.

Má Lăng đứng bên cạnh nghe rõ mồn một cái xưng hô này, bà nhìn An Thụy Phong, sau đó nhìn di động, rồi lại nhìn ba Lăng một cái, cuối cùng vòng trở về trên người An Thụy Phong. Vợ chồng nhà này tuy lớn tuổi nhưng không ngu, vừa vặn mới từ đất nước Thụy Điển cho phép kết hôn đồng giới trở về, thế này rồi mà còn không nghĩ ra thì từng ấy năm sống trên đời quá uổng.

Bà thở dài thườn thượt, nói: “Bảo sao gọi nó là 007, hóa ra Bond girl đang ở ngay trước mặt mình.”

(*) Bond girl là người tình của James Bond (điệp viên 007)

An Thụy Phong vốn chỉ định tạo quan hệ với hai cụ nhà để lúc come out có nền móng vững chắc. Ai ngờ nền móng còn chưa kịp hoàn thành, tòa nhà chọc trời liền vọt phát từ dưới đất chui lên. Anh cười khổ nhận lấy di động từ trong tay ba Lăng, dặn dò Lăng Hi: “Em mau dậy đi, chút nữa anh sẽ đưa bác trai bác gái về nhà, tụi mình sẽ phải giải thích nhiều chuyện với hai bác lắm đấy.”

– Hết chương 50 –

TOÀN VĂN HOÀN

Merry Xmas~ hiu hiu tới đây là hết thật rồi đó ✧◝(⁰▿⁰)◜✧˖° Bộ này có tất cả 4 phiên ngoại, phiên ngoại cuối có thịt nói về “tai thú play”, nhưng nó nằm sách xuất bản, trên mạng hông có thế nên chúng ta chia tay nhau ở đây nha (*๓´╰╯`๓)♡

[Lăng Hi] Phiên ngoại 2

https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/09/ml.jpg?w=208&h=260Lòng có Lăng Hi

Tác giả: Qifu A

Thể loại: Giới giải trí – ôn nhu công x ngu ngơ hay troll thụ

(kurokochi.wordpress.com)

VĂN ÁN

Câu chuyện tình yêu của một nam ca sĩ hết thời phái dobe và một nam diễn viên ôn nhu nổi tiếng phái thần tượng.

(*) Đậu bỉ / dobe: ngu ngốc, đần độn, hay làm mấy điều ngớ ngẩn, thích troll…


Lý Tiểu Ngữ chính là Phong Lâm Tế Ngữ – Phó trưởng nhóm FC Thượng Hải nhé. Đây là câu chuyện về cuộc gặp gỡ bách hợp giữa Lý Tiểu Ngữ và Chu Lâm Lâm =)))

Chương 49: Một ngày của fan CP 

10h30 sáng, Lý Tiểu Ngữ mơ mơ màng màng bị ánh nắng mặt trời hắt qua rèm cửa đánh thức, nhỏ trở mình, với lấy chiếc di động đặt trên tủ đầu giường nhìn thời gian.

Tối qua nhỏ định ngủ trước 12h, nhưng không để ý một cái liền nằm trên giường lướt weibo đến 2h sáng, sau khi để điện thoại xuống nhỏ lại bắt đầu trừng mắt nhìn trần nhà, nghĩ dàn ý cho tiểu thuyết mới của mình. Người ta nói fans CP moe là lực lượng sản xuất trâu bò nhất, lời này được thể hiện rõ nét trên người Lý Tiểu Ngữ. Gia đình nhỏ sung túc, nhỏ còn đang là sinh viên đại học rảnh rỗi, ngày trước truy tinh, nhỏ trích ra một chút tiền để mua quà tặng hoa, sau này trở thành fans CP moe, nhỏ là người đầu tiên bật word viết tiểu thuyết đồng nhân, mỗi ngày như hít thuốc lắc tung ra chương mới, hết truyện này lại đến truyện tiếp theo. Lần này nhỏ dự định viết một câu truyện tiền thế kim sinh, kiếp trước ngược ngược ngược, kiếp này hường hường hường, khoảng ba vạn chữ, dự định một tháng sẽ hoàn thành.

Chờ tới khi nghĩ xong xuôi mọi thứ, thì đã là 4h sáng mất rồi, vốn tưởng rằng có thể ngủ thẳng đến buổi trưa, thế nhưng đồng hồ sinh học vẫn cứ tàn nhẫn đánh thức nhỏ vào lúc 10h30. Lý Tiểu Ngữ nằm trên giường, cuộn chăn lại nhích nhích hai cái, để điện thoại xuống, muốn nhắm mắt ngủ tiếp, thế nhưng chưa tới một phút sau, nhỏ lại click vào trang diễn đàn quen thuộc.

—— Fansite chính thức của An Thụy Phong, cũng chính là nơi nhóm Lá Phong tụ tập đông nhất. Vào khu bát quái tán gẫu, đăng ảnh thần tượng, tỏ vẻ hám giai một hồi, ngoại trừ viết tiểu thuyết, thì đây chính là công việc mỗi ngày Lý Tiểu Ngữ dùng để giết thời gian.

Nguyên nhân Lý Tiểu Ngữ thích An Thụy Phong rất đơn giản —— ĐẸP TRAI!

An Thụy Phong debut từ con đường thần tượng, chỉ tham gia các tác phẩm lớn, chỉ đóng vai đại soái ca, tuy rằng diễn xuất ban đầu có chút ngây ngô, nhưng lại trưởng thành rất nhanh, phối hợp với đường nét con lai thâm thúy, chỉ cần đứng trước màn hình mỉm cười một cái, thừa sức khiến các fans nữ phải thần hồn điên đảo. Lý Tiểu Ngữ hay nói chuyện trên diễn đàn, lại chịu khó đập tiền tổ chức trà bánh, mua hoa tặng đoàn phim cùng buổi họp báo, rất nhanh đã làm lên tên tuổi trong cộng đồng fans, chỉ hai năm ngắn ngủi liền leo lên chức phó trưởng nhóm FC Thượng Hải.

365 ngày cộng thêm 6 tháng trước, bỗng dưng bên cạnh An Thụy Phong lại tòi ra một ca sĩ nhỏ không có tiếng tăm. Lần đầu tiên cái người tên Lăng Hi ấy cùng An Thụy Phong xuất hiện trên màn ảnh, hầu hết fans đều nghiêng về một phía, mắng Lăng Hi ôm đùi cọ danh tiếng. Chỉ riêng Lý Tiểu Ngữ mắt có hỏa nhãn kim tinh, nhận định bọn họ kiếp trước là tình nhân kiếp này là người yêu, hai người gặp gỡ liền ‘thảo phá hồng trần’.

(*) THẢO [艹/cǎo] đồng âm với từ THAO [/cāo], thế nên ‘thảo phá hồng trần’ nghĩa là ‘chịch nát hồng trần’ đó =)))

Và rồi cứ thế, Lý Tiểu Ngữ bước lên con đường viết lách không ngừng không nghỉ, phát ra não động đại đạo —— nếu như viết đồng nhân cũng được coi là “đại đạo”, thì nhỏ tuyệt đối đã đắc đạo thành tiên.

Lý Tiểu Ngữ hiểu rõ giới fans sâu cạn ra sao, cho nên nhỏ đăng kí một acc clone để lập topic CP, rất nhanh acc clone này đã trở thành khai sơn thủy tổ, người bị ‘nhúng tràm’ càng ngày càng nhiều, tiểu thuyết của nhỏ cũng theo đó trở thành tác phẩm gây chấn động giới fans.

Dần dần, mỗi lần nhỏ ra chương mới, thì đều có người ở phần bình luận gọi nhỏ là thái thái, muốn ôm 丶丶 của nhỏ… đối với những bình luận kiểu này, Lý Tiểu Ngữ đều ngôn từ chính nghĩa mà rằng ——

“Mị không phải thái thái, mị chỉ là người chuyển tải tềnh yêu của bọn họ mà thôi.”

Thiệt đúng là một đại đại gây xúc động lòng người, nội dung sâu sắc, lời lẽ ái tình dễ hiểu.

(*) Trong trường hợp này [thái thái/太太] được hiểu là ‘cụ’ vì LTN được xưng là: khai sơn thủy tổ – cụ tổ lập nước. Chữ [太] được ví như hình dáng con người, cho nên nét [丶] dùng để ám chỉ ‘chym’. LTN là con gái, không có [丶] nên không phải ‘thái thái’ mà chỉ là ‘đại đại’ [sama/大大] thôi =)))

Lý Tiểu Ngữ nằm trên giường, muốn nghịch điện thoại thêm lúc nữa rồi ngủ tiếp, kết quả càng nghịch càng tỉnh, nếu không phải kiêng kị ba mẹ còn đang ngồi ở ngoài phòng khách xem TV, nhỏ thật sự muốn nằm trên giường biểu diễn một màn Thomas Flare chống tay xoay người vài vòng trên không.

Nguyên nhân không gì khác ngoài việc —— 10h sáng nay, trên weibo chương trình giải trí nào đấy có đăng một đoạn video hậu trường, kỳ này chương trình mời đoàn làm phim 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 – từng giật bảy chiếc cup trong lễ trao giải Kim Hùng Miêu tới tham gia, tiếp đó sẽ để thành viên đoàn làm phim và khán giả giao lưu thân mật với nhau. Từ tuần trước đã có rất nhiều fans lén tuồn ra ảnh chụp, nói rằng An Thụy Phong và Lăng Hi ở trường quay tương tác rất ngọt ngào, lúc phân đội xanh đỏ để chơi trò đối kháng, một thành viên đội đỏ nắm chặt lấy cạp quần Lăng Hi đội xanh, kết quả liền bị An Thụy Phong đội đỏ hất văng tay.

Chỉ vài ba bức ảnh cũng đủ khiến Lý Tiểu Ngữ mở ra não động, ngay đêm đó ‘đẻ’ ra một đoản văn 18+.

Mà đoạn video hậu trường được đăng lên sáng nay, càng làm cho Lý Tiểu Ngữ bị moe đến khó thở!

Trong video hậu trường là quang cảnh phòng hóa trang, MC bảo mấy vị minh tinh giao nộp ví tiền, trực tiếp mở ra xem bên trong có những gì. Trong ví của nữ vương gameshow Chu Lâm Lâm có hình tự sướng; trong ngăn ví của nam chính Bảo Huy có giấu ba con sói; còn trong ví của Lăng Hi, ngoài dự đoán của mọi người, có một lá bùa vàng!

MC muốn Lăng Hi giở lá bùa ra để khán giả cùng xem, thế nhưng Lăng Hi trước nay luôn dễ nói chuyện, lại từ chối.

“Ngày trước đóng phim lúc đi quay ngoại cảnh… chính là đạo quán trên núi đó, đạo trưởng ở đấy đã tặng cho tôi lá bùa này. Bùa phải mang theo bên người, hơn nữa trước khi lời cầu nguyện thành sự thật thì không được để người khác nhìn thấy, rất xin lỗi mọi người, tôi không thể giở nó ra được.”

MC hỏi: “Vậy có thể nói cho chúng tôi biết đây là bùa gì không?”

Lăng Hi cười nhe hàm răng trắng tinh: “Bùa nhân duyên hòa hợp.”

“Nhân duyên? Tôi có xem lễ trao giải, Lăng Hi cậu có người yêu rồi đúng không? Cũng là người trong giới à?”

Lăng Hi rất khéo léo né tránh đề tài này: “Hiện tại tôi không còn là người trong giới giải trí nữa, phải trả lời thế nào đây?”

MC thấy cậu không muốn trả lời nên không ép buộc nữa, thuận theo đó đặt câu hỏi: “Nếu đã có người yêu, tâm nguyện cũng coi như hoàn thành rồi, vì sao không thể cho chúng tôi xem lá bùa?”

“Ai nói đã hoàn thành?” Lăng Hi nghiêng đầu, cười ranh mãnh: “Cầu nhân duyên là cầu cả một đời, đời còn chưa qua, sao gọi là hoàn thành được.”

Nhìn thoáng qua thì đây chỉ một đoạn video đơn giản không có gì nổi bật, thế nhưng mấy phút đồng hồ sau, khi mà MC yêu cầu An Thụy Phong giở ví tiền của mình ra cho mọi người cùng nhìn —— Bên! Trong! Thế! Mà! Cũng! Có! Một! Lá! Bùa!

MC trêu ghẹo, khoa trương hỏi rằng có phải An Thụy Phong và Lăng Hi là một đôi hay không.

An Thụy Phong cười sang sảng: “Sao vậy được, lá bùa này là mấy tháng trước một mình tôi quay lại đạo quán để xin đó, có thể chia sẻ với mọi người.” Nói xong anh giở lá bùa ra, bên trên là bút tích viết bằng chu sa quá mức rồng bay phượng múa, màn hình chỉ quay thoáng qua nên căn bản không nhìn rõ được nội dung.

MC hỏi anh đây là bùa gì, An Thụy Phong trả lời: “Đây là bùa phòng sự hòa hợp, nguyện vọng đã thành sự thật, thế nên có thể khoe với mọi người, mong các bạn cùng tôi chia sẻ niềm vui sướng này.”

(*) Phòng sự: ám chỉ chuyện phòng the; nhưng tách từng chữ ra thì nó là ‘sự việc liên quan đến phòng ốc’.

Khuôn mặt xinh đẹp của MC lộ rõ vẻ hoảng sợ, đôi môi đỏ mọng mở to đến mức nhét vừa quả táo. Cô liên tục truy hỏi An Thụy Phong có người yêu khi nào, phải biết là tin tức này nếu được bật mí trong chương trình của bọn họ, tuyệt đối sẽ tạo nên một trận bạo động từ fans, rating nhất định sẽ tăng vòn vọt.

Nam minh tinh khiến cho ngàn vạn trái tim fans đập thình thịch, lộ vẻ mặt mê mang trước ống kính: “Người yêu gì? Phòng sự hòa hợp không phải là việc mua nhà sao? Tôi gần đây đầu tư mấy chỗ bất động sản, đều rất thuận lợi, vì thế tôi mới nói nguyện vọng này đã được hoàn thành.”

Trong khung hình, các fans tinh mắt nhìn thấy người đại diện Hứa ca quặm mặt đi tới, ghé vào lỗ tai An Thụy Phong nói nhỏ vài câu, vẻ mặt của An Thụy Phong từ kinh ngạc chuyển sang ngượng ngùng, tiếp đó lúng túng khụ một tiếng, xoay mặt về phía nhân viên quay phim: “À… thì ra ‘phòng sự’ là chỉ ý kia, thật ngại quá, mọi người biết đấy, tôi từ nhỏ đã lớn lên ở Canada, có mấy câu Trung Quốc tôi không hiểu lắm, để mọi người chê cười rồi.” em trai ảnh đế có khác =)))

Cảnh hậu trường hài hước này được đăng lên, các fans đua nhau bình luận sôi nổi, mà thân là một fans trung thành của CP hường phấn An Thụy Phong x Lăng Hi, Lý Tiểu Ngữ nằm trong phòng ngủ đã tan chảy thành một vũng nước đường. Miệng của nhỏ không còn là miệng của nhỏ, mà là trăng non treo giữa màn đêm. Đầu óc của nhỏ không còn là đầu óc của nhỏ, mà là một bát óc cay ngọt ngào. Trên trời nào có ngôi sao, rõ ràng đều là pháo hoa do nhỏ nổ tung mà thành.

Nhỏ muốn từ cửa sổ bay ra ngoài, dùng loa phát thanh nói cho mọi người trong tiểu khu này cùng biết —— CP moe của nhỏ, phát đường!!!

Trong vòng 10 phút, nhỏ đã xem đoạn video hậu trường này đến hai lần, tới lần thứ ba, một tay nhỏ ôm trái tim, một tay đặt trên nút pause, hầu như cứ xem được một đoạn, lại phải tạm dừng một lần, chỉ sợ trái tim mình không trụ nổi, máu chảy ngược dòng. Sau khi xem xong lần thứ ba, nhỏ hít sâu một hơi, ngã bịch xuống giường, nhỏ cảm thấy tềnh yêu tràn ngập màn hình sắp khiến nhỏ nghẹn thở tới nơi rồi.

Chờ vất vả lắm mới bình phục được tâm tình, Lý Tiểu Ngữ đăng nhập fansite chuẩn bị tìm topic thảo luận, như nhỏ đã dự liệu, topic hiện giờ có lượng thảo luận cao nhất chính là bài viết có liên quan đến video hậu trường.

Chủ topic không phải fans CP, vì thế nội dung chủ yếu xoay quanh việc “ngốc manh” của An Thụy Phong, chủ topic nói rằng sau khi xem xong video hậu trường, cảm thấy An vương tử ngốc nghếch cực kỳ đáng yêu, không ngờ anh ở Trung Quốc nhiều năm rồi, nhưng vẫn mắc phải loại sai lầm dở khóc dở cười như thế.

Bình luận bên dưới rất sôi nổi, mọi người nhao nhao tỏ vẻ ha ha ha, đã vậy còn có fans nhiệt tình nói rằng, muốn tự tay dạy An Thụy Phong một khóa, để anh hiểu cái gì gọi là ‘phòng sự’ chân chính —— Lý Tiểu Ngữ mò đến trang chủ của đối phương, câm nín khi phát hiện đây là một fanboy.

Sau khi xem được mấy cmt, thanh âm không hài hòa bắt đầu xuất hiện.

“Video này vừa đăng, chắc hẳn lại có fans của tiểu minh tinh đã lui giới nào đó chạy ra nhảy nhót nhể? Trước khi lui giới ôm đùi An vương tử không chịu buông, sau khi lui giới vẫn còn muốn bán hủ? An vương tử nhà tụi này đặc biệt nhấn mạnh rằng lá bùa kia ảnh “một mình” đi cầu đấy nhé, ha ha ha.”

(*) Bán hủ: cố tình tung hint gei để thu hút fans.

Lý Tiểu Ngữ không cần xem trang chủ của đối phương, cũng đoán ngay ra được kẻ gây sự này —— chắc chắn là fans phá CP nhà đối diện!

Fans CP của An Thụy Phong vô cùng đa dạng, rất nhiều nữ minh tinh từng hợp tác cùng anh để lăng xê scandal, chỉ có điều An Thụy Phong trước nay đều không quá thân thiết với những người đó. Bắt đầu từ khoảng một năm trước, có hai đoàn thể CP dần dần lớn mạnh, số lượng fans bất phân cao thấp, hai phe như nước với lửa, hầu như gặp nhau lần nào là đánh nhau lần đó.

Một phe là fans CP An Lăng mà Lý Tiểu Ngữ đang theo đuổi, còn một phe cực kỳ tà giáo khác —— chính là fans CP huynh đệ An Thụy Phong x Andrew…

Không phục! Chú ơi tụi cháu không phục CP kia!

(*) Nhái câu “Không hẹn! Thúc thúc chúng ta không hẹn”. Hẹn ở đấy chính là ‘hẹn làm tình’, càng ngày càng có nhiều các ông chú xa lạ gạ tình các bé trai/bé gái, vì vậy câu này là biểu thị “từ chối dứt khoát”.

Lúc Andrew mới về nước, anh và An Thụy Phong cùng nhau tham gia rất nhiều tiết mục, hai người là anh em ruột, lại cùng lớn lên ở Canada, mỗi khi vui vẻ là lại biểu hiện bằng cách ôm ấp, vỗ vai, thơm má, nhiều không đếm xuể, hơn nữa ngoại hình của cả hai đều đẹp trai ngời ngời, fans CP huynh đệ như thể tiết thu nấm mọc trong rừng, chỉ trong một đêm liền sinh sôi nảy nở, ngoi lên khắp chốn Lá Phong.

Thân là chị đại cầm đầu nhóm fans An Lăng, Lý Tiểu Ngữ dốc hết tâm huyết vào việc viết đồng nhân, pts ảnh, làm MV, dựa vào đôi mắt giỏi soi gei tình cùng với hố đen sâu ngút ngàn trong não, tích cóp một rổ manh điểm (moe point), sau đó nhỏ như cô bé bán diêm, đi tới từng nhà từng nhà chào hàng, thật vất vả mới bán đi được mấy cái manh điểm, tụ tập được một làn sóng fans… kết quả nhà đối diện lại TUNG! ĐẠI! CHIÊU!

Hôm nay hai anh em cùng nhau tham dự họp báo, hoạt động, thảm đỏ nào đó; ngày mai hai anh em cùng làm gương mặt đại diện cho sản phẩm nọ kia, ngày kìa hai anh em bị chụp cảnh đưa nhau đi dạo phố mua quần áo… Hai anh em nhà này chỉ cần đứng ở đâu, là fans CP lại tụ tập ở chỗ ấy như thể ong mật ngửi thấy mùi hoa.

Bây giờ, khó khăn lắm CP An Lăng nhà bọn họ mới phát đường, nhà đối diện cư nhiên chường mặt ra chê cười, Lý Tiểu Ngữ như thể bóng bay gặp lửa, bỗng chốc nổ tung.

Nhỏ tức giận ấn trả lời, gõ tành tạch tành tạch một đoạn dài ngoằng.

Phong Lâm Tế Ngữ: Thiệt muốn dán mỏ fans CP nào đó lại, hai anh em nhà người ta tới cửa hàng tiện lợi cũng bị mấy người YY thành mua ba con sói, trong ví Lăng Hi có bùa mấy người liền không vui, nhóm tiểu công túa quản nhiều quá rồi đấy nhé, đạo quán kia là nhà mấy người mở à? Lá bùa kia dùng mực nhà mấy người viết à? Ví tiền kia là của mấy người à? Tất cả đều không phải, vậy mấy người ồn ào cái quái gì!

Nhỏ mới cmt chưa được một phút, đã nhận được vô số tin nhắn riêng, trước đây nhỏ cũng nhiều lần tham gia cãi vã, nhưng có lần nào nhận được nhiều tin nhắn riêng thế này đâu. Lý Tiểu Ngữ nghi hoặc mở ra đọc, phát hiện những tin nhắn kia đều nói cùng một câu —— Phong Lâm Tế Ngữ, không ngờ bà lại là fans CP An Lăng!

Lý Tiểu Ngữ lúc này mới phát hiện ra mình nóng quá mất khôn, vừa nãy dưới tình thế cấp bách, nhỏ quên đổi sang cờ nhôn chuyên dùng để dại trai, trực tiếp dùng acc chính lên đài. Acc chính của nhỏ cực kỳ nổi tiếng trong cộng đồng fans, rất nhiều lần tham dự hoạt động của nhóm Lá Phong, ngay cả người đại diện Hứa Chí Cường nhỏ cũng có thể bắt chuyện được. Bây giờ, một fans “quyền cao chức trọng” như thế lại bại lộ thân phận hủ, tiếp đó bị một kẻ tò mò nào đấy tìm ra acc nhỏ chuyên dùng để sáng tác, điều này khiến rất nhiều fans của An Thụy Phong không thể nào tiếp thu được, thậm chí có người muốn đuổi Lý Tiểu Ngữ ra khỏi FC, cướp đoạt thân phận phó trưởng nhóm của nhỏ.

Đối mặt với mấy kẻ ngu ngốc này, Lý Tiểu Ngữ chỉ ha ha một tiếng rồi không thèm để ý nữa. Dù sao cũng đã lộ rồi, nhỏ thẳng tay tiêu tốn 999 diễn đàn tệ (tương đương với 999 NDT) để chỉnh sửa lại tên acc chính mình đã dùng ba năm, sau đó đẩy “Phong Lăng Tế Ngữ” sáng lấp lánh lên, xông vào topic chém giết hết kẻ này đến kẻ khác.

Thứ mà Lý Tiểu Ngữ am hiểu nhất chính là, dù không sử dụng bất cứ  một từ thô tục nào, cũng khiến cho đối phương phải khóc ngất trong nhà vệ sinh. Nhỏ khởi động toàn bộ hỏa lực, chẳng bao lâu sau những fans ồn ào muốn khai trừ nhỏ ra khỏi nhóm, không một tiếng động logout.

Lý Tiểu Ngữ toàn thắng, hất cằm với cái màn hình điện thoại, nhỏ hừ một tiếng từ trên giường bò dậy, tràn đầy tinh thần mặc quần áo.

Ngày hôm nay CP moe của nhỏ phát đường, nhỏ muốn ra ngoài mua mua mua!

Lý Tiểu Ngữ trên mạng cuồng bạo thế thôi, thực chất ngoài đời nhỏ là một cô gái trông rất ôn nhu văn tĩnh. Trong tủ quần áo hầu hết đều là váy đầm nhã nhặn, phối hợp với mái tóc xoăn dài tới hông, kèm theo trang sức được phối hợp tỉ mỉ, mặc kệ nhìn từ góc độ nào, nhỏ đều đúng chuẩn tiểu thư khuê các.

Có rất nhiều nam sinh ở trước mặt nhỏ khoe khoang đủ thứ, thế nhưng mấy cu cậu này chẳng hay biết rằng, ngay lúc bản thân đang mở mồm chém gió, trong đầu Lý Tiểu Ngữ lại phun ra một đống màn đạn đủ để lấp kín khuôn mặt của bọn họ.

Lý Tiểu Ngữ thay đồ xong, bắt xe đi về phía phố mua sắm. Thế nhưng khi taxi cách phố mua sắm khoảng 2km, điều phối viên giao thông lại dùng rào chắn ngăn đường, hướng dẫn dòng xe đi vòng qua đằng trước.

Lý Tiểu Ngữ hạ cửa sổ xe, hỏi điều phối viên vì sao không thể đi qua đó.

Điều phối viên chỉ chỉ đằng trước: “Phía bên kia đang quay chương trình, xe cộ không thể vào, thế nhưng người đi bộ thì được.”

Lý Tiểu Ngữ suy nghĩ một chút, ra hiệu cho xe taxi dừng lại bên đường. Nhỏ hay chạy theo An Thụy Phong khắp chốn, vì vậy thường xuyên nhìn thấy minh tinh, không có hứng thú với việc minh tinh quay chương trình, hôm nay nhỏ đơn thuần muốn tới đây dạo phố. Nếu người đi đường vào được, thì nhỏ cũng xuống cuốc bộ luôn, dù sao cũng chỉ có 2km, coi như tập thể dục.

Lý Tiểu Ngữ xuống xe, đi về phía phố mua sắm, tài xế không dừng xe ở đường lớn, mà là đầu một con hẻm nhỏ, hiện tại đang là buổi trưa, người qua lại trong hẻm rất thưa thớt, có không ít các bà các mẹ ngồi híp mắt tắm nắng trước cửa nhà. Lý Tiểu Ngữ đi ngang qua ngõ hẻm, vẻ mặt hững hờ, thực ra trong đầu đang chiếu lại viên đường sáng nay mới được ăn.

Ngay lúc nhỏ đi qua đoạn giao nhau giữa hai ngõ hẻm, bỗng một có cô gái mặc đồ thể thao lao ra từ chỗ giao lộ. Cô gái kia kéo tay Lý Tiểu Ngữ, trước khi nhỏ kịp hét lên sợ hãi, cô gái dùng tốc độ nhanh chóng nói rằng: “Xin chào, bạn biết tôi không? Tôi là Chu Lâm Lâm, hiện tại bọn tôi đang quay chương trình, đằng sau có một vị khách mời khác đang đuổi theo tôi, tôi muốn cùng bạn đổi quần áo, có thể không?”

Lý Tiểu Ngữ hoàn hồn nhìn sang, nhận ra cô gái mạo muội đưa ra yêu cầu đúng là Chu Lâm Lâm – nữ minh tinh một năm trở lại đây siêu hot trong giới gameshow. Dạo này Chu Lâm Lâm vô cùng nổi tiếng, vốn dĩ cô chỉ là một ca sĩ nhỏ vô danh, chả hiểu sao ôm được bắp đùi vàng gameshow ngoài trời, bởi vì cô có thể năng tốt, không quái đản, lớn lên xinh đẹp và còn “bụng dạ nham hiểm”, cho nên rất nhanh từ khách mời lâm thời biến thành thành viên chính thức, (mức độ được hâm mộ) nhân khí tăng lên liên tục, rất nhiều chương trình gameshow muốn dùng giá cao để hớt cô sang phe mình.

Trước khi Chu Lâm Lâm nổi tiếng, Lý Tiểu Ngữ đã biết cô rồi. Nhỏ từng nghe cô hát, biết cô debut cùng thời với Lăng Hi, biết phong cách âm nhạc của cô vừa nóng bỏng vừa sôi động, nhưng không được nhiều người đón nhận. Quan trọng nhất chính là, từ lâu giữa cô và Lăng Hi đã có scandal, lại còn cùng nhau đóng 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》, cho nên trong lòng nhóm fans CP, Chu Lâm Lâm là “tình địch của An Thụy Phong”,  là “bạn gái cũ của Lăng Hi”, một số fans không biết giữ mồm giữ miệng còn gọi cô bằng danh từ “kẻ thứ ba”.

Có điều Lý Tiểu Ngữ không hề có ác cảm với Chu Lâm Lâm, trái lại còn rất thích tiết mục của cô. Nhỏ nghiêng đầu nhìn về phía sau Chu Lâm Lâm một hồi, hỏi: “Cô quay chương trình à? Follow PD lại để cô chạy mất?”

(*) Follow PD: PD = Producer Director/Nhà sản xuất. Chương trình Chu Lâm Lâm tham gia chắc là Running Man bản Trung.

Chu Lâm Lâm cười to: “Xem ra bạn là khán giả trung thành của chương trình nhỉ. Trước khi debut tôi có luyện tập thể thao, chuyên ba môn phối hợp (bơi, chạy, đua xe), cho dù có đi giày cao gót cũng chạy nhanh hơn đám đàn ông bình thường, càng khỏi nói tới việc anh ta phải vác theo máy quay. Được rồi được rồi, chúng ta nhanh đổi quần áo đi…” Cô ngừng lại, nhìn chằm chằm Lý Tiểu Ngữ vài giây, hỏi: “Tiểu thư, có phải chúng ta gặp nhau ở đâu rồi không?”

Không chờ Lý Tiểu Ngữ thổ tào rằng phong cách của cô rất giống mã hậu pháo, Chu Lâm Lâm đã tự hỏi tự đáp: “Hóa ra là bạn, tôi biết bạn. Bạn gọi là cái gì Ngữ ấy nhỉ?”

(*) Mã hậu pháo: trong cờ tướng đây là đòn phối hợp giữa quân Mã và quân Pháo, dùng để chiếu bí đối phương.

Vẻ mặt của Lý Tiểu Ngữ đã bán đứng suy nghĩ trong cô.

Chu Lâm Lâm rất hài lòng vì mình có thể dọa được nhỏ, không thừa nước đục thả câu nữa: “Bạn là fans nhà An Thụy Phong đúng không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì hẳn là phó trưởng nhóm? Lần trước đoàn làm phim của chúng tôi đến Thượng Hải và Nam Kinh tuyên truyền, bạn dẫn theo một nhóm thiếu nữ chạy đến đón máy bay, hơn nữa còn tặng không ít hoa và trà bánh.”

Lý Tiểu Ngữ cảm thấy nữ minh tinh này để ý rất kỹ, thở dài nói: “Trí nhớ của cô tốt thật.”

“Này là do bạn thôi.” Chu Lâm Lâm khẽ mỉm cười: “Tôi có ấn tượng khó phai với những mỹ nữ ngực khủng.”

“…”

Hai người tìm một nhà vệ sinh công cộng để đổi quần áo, chờ tới lúc bước ra, Chu Lâm Lâm đã biến mình thành một mỹ nữ nội hàm. Cô đè thấp vành nón rộng, thỏa mãn nhìn vào cửa sổ gian hàng đối diện, ngắm nghía tạo hình mới của mình, rất tự tin mà rằng: “Hiện tại tôi mặc bộ này, đảm bảo nhìn từ đằng sau, người trong tổ tiết mục không nhận ra tôi được.”

Cô vừa dứt lời, mấy nhân viên quay phim liền từ đầu ngõ chạy đến, có người vác máy quay, có người cầm cuốn sổ, có người thu âm, còn có mấy người nhìn giông giống trợ lý, tất cả hệt như ong vỡ tổ, chạy ào qua phía sau bọn họ, vừa chạy vừa nói: “Ối giời bà cô từ cổ trở xuống toàn là chân kia, rốt cuộc chạy đi đâu rồi.”

Lý Tiểu Ngữ: “…” Từ cổ trở xuống toàn là chân là cái compa đúng không.

Trước khi hai người tạm biệt, Chu Lâm Lâm cùng Lý Tiểu Ngữ trao đổi số điện thoại, hẹn sau khi chương trình quay xong, Chu Lâm Lâm sẽ đem quần áo giặt sạch sẽ đưa đến nhà trả cho nhỏ.

Lý Tiểu Ngữ cảm thấy đây quả thực là một trải nghiệm thú vị, nhỏ chỉ đi ra ngoài dạo phố, nhưng lại đụng trúng hiện trường quay chụp gameshow, đổi quần áo với một nữ minh tinh, đồng thời còn có được số điện thoại của đối phương nữa, mấy việc này tách ra thừa sức để trở thành một đề tài câu chuyện. Hơn nữa sáng nay CP moe của nhỏ còn phát đường, hôm nay thực sự mộng ảo đến không thuốc nào chữa nổi.

Trước khi Chu Lâm Lâm xoay người chạy đi, cô cảm ơn Lý Tiểu Ngữ thêm lần nữa: “Cảm ơn về bộ quần áo, bạn đã giúp tôi một việc rất lớn —— Tiện thể nói luôn, dáng người bạn ngon thật đấy. Sao tôi có thể để bạn giúp không công thế được, nếu như bạn muốn chữ ký hoặc ảnh chụp chung với minh tinh nào, cứ nói ra, tôi sẽ hỗ trợ hết mình.”

Lý Tiểu Ngữ bị cô khen đến ngượng chín hai tai, nghe Chu Lâm Lâm nói thế thì vội vàng lắc đầu: “Không cần không cần. Hiện tại tôi chỉ thích hai minh tinh thôi, chữ ký của bọn họ tôi đều có cả rồi, không cần làm phiền cô đâu.”

“Hai người?” Chu Lâm Lâm nhướng cao lông mày, như cười như không nhìn chăm chú vào hai mắt Lý Tiểu Ngữ. Cô bỗng nhiên bước lên, rút ngắn khoảng cách giữa cả hai, sau đó vào ngay lúc Lý Tiểu Ngữ không kịp phản ứng, Chu Lâm Lâm cúi đầu hôn chụt một phát lên gò má trắng nõn của nhỏ, lưu lại một dấu son môi nhợt nhạt.

“Nụ hôn này coi như quà cảm ơn nhé.” Chu Lâm Lâm lùi một bước trở lại khoảng cách an toàn, giơ tay phải lên, ngón trỏ ngón giữa khép lại, kề sát đầu, tiếp đó vẫy tay một cách tiêu sái về phía mỹ nữ mắt kính bị cô dọa cho choáng váng: “Còn nữa, hi vọng lần sau gặp lại, tôi có thể trở thành minh tinh thứ ba mà cưng yêu thích.”

Cô hoạt động cổ chân một chút, cúi thấp người, như một con báo linh hoạt, phóng về phía phố mua sắm. Làn váy rộng tung bay trong gió, dường như bung thành một đóa hoa trên không trung.

Còn Lý Tiểu Ngữ thì đứng im đó, hồi lâu cũng chưa tìm lại được thần trí của mình. Nhỏ đưa tay đỡ lấy vách tường bên cạnh, lo hai cẳng chân mềm nhũn như sợi mì của mình sẽ không trụ nổi cơ thể.

—— Nói ra sợ hông ai tin, nhỏ vừa bị “kẻ thứ ba” trong CP moe của mình, quấy nhiễu tình dục…

– Hết chương 49 –

Afghanistan có Corgi, Ngô ma ma có chó, AN có Lili, Chu Lâm Lâm cũng gặp được Tiểu Ngữ rồi… má Hứa chân ái của anh nơi nao =)))