[Thông báo] Tạm khóa truyện để beta lại

À nhon sê ô!

Dạo này rảnh quá nên tui định beta lại mấy bộ cũ trong nhà, nhất là bộ “Dáng vẻ anh thích em đều có” vì nó là bộ đầu tay nên còn mắc khá nhiều lỗi như: liền abc, đem xyz ôm vào lòng, bất quá… và nhất là sau khi đọc được một cái nhận xét về bộ “Giản Ninh Xuyên là số một” rằng —— Truyện dịch thuần việt đọc như teenfic ấy, mới đọc 1 chương mà nuốt ko nổi nên lặng lẽ đi ra =))))) (trích nguyên văn)

Tui cảm thấy nhột quá, thẹn với lương tâm quá nên quyết tâm đẩy sự thuần Việt ấy lên một tầm cao mới để không phụ lại sự khen ngợi của bạn đọc. Đại loại như “Ban 2 cao nhất” sửa thành “lớp 10A2” , “Lương Tỳ” đổi thành “Lương Tỉ”, xóa hết mấy dòng ngày xưa hứng quá chêm vào đi, sửa lại mấy chỗ chú thích thừa thãi bằng từ khác sao cho giữ nguyên ý mà không cần giải thích nhiều, ví dụ “kẹo da trâu” thành “keo con chó”, “khang sư phụ” thành “mì hảo hảo” =)))))))))

Tuy truyện trong nhà đã bị bưng đi tứ xứ giang hồ rồi, nhưng tui vẫn muốn rằng bản beta thuần Việt nhất (mà tui có thể làm) sẽ chỉ có ở trang wordpress nhỏ bé xinh xẻo này mà thôi ❤

Đang tạm khóa phần mục lục, còn chương truyện thì nhiều quá không khóa được =)))))) sau này bạn nào rảnh đọc lại thì hãy thử so sánh với bản edit cũ tràn lan trên mạng, xem thử liệu bản beta mới có tiến bộ hơn bản cũ chút nào không nhé, xin nhận mọi sự góp ý có thiện chí~

Yêu mọi người.

 

Advertisements

[Điềm Xuyên] CHƯƠNG 115

GIẢN NINH XUYÊN LÀ SỐ MỘT

Tên gốc: Liễu bất khởi đích Giản Ninh Xuyên

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi

Thể loại: Giới giải trí – người đại diện tay ngang • chú già tiểu đường công x diễn viên con nhà nòi • phản nghịch não tàn thụ – cách nhau 17 tuổi

Edit: Kurokochii


CHƯƠNG 115 SANG NHÀ TỚ LÀM BÀI TẬP ĐI

Kỳ nghỉ hè phải chạy tuyên truyền cho ≺Thành Phố Tội Ác≻, Giản Ninh Xuyên mệt như tó. Đầu tháng chín nghỉ ngơi dưỡng sức, Hoắc Phù ở nhà chơi “lái xe” với cậu mấy ngày liền, hôm nay đã đi làm lại.

Vừa về đến nhà, Hoắc Phù bèn hỏi cậu: “Ông xã hôm nay làm những gì?”

Giản Ninh Xuyên: “Ngủ, gọi đồ ăn nhanh, đọc tiểu thuyết.”

Hoắc Phù: “Đọc truyện gì vậy?”

Giản Ninh Xuyên: “Một bộ vườn trường trúc mã siêu dài, tận 17-18 vạn chữ lận.”

Hoắc Phù: “Dài thế mà em đọc một ngày đã xong á?”

Giản Ninh Xuyên phẩy phẩy tay: “Truyện online ấy mà, em đọc loáng cái là xong!”

Hoắc Phù: “Viết những gì? Kể cho anh nghe với?”

Giản Ninh Xuyên: “Dài quá không nói xuể. Bà xã ơi, em kể cho anh nghe vụ này này, hôm nay em buôn wechat với anh Phóng…”

Hoắc Phù: “Anh không muốn nghe, em đúng là đồ tra công, anh khóc bây giờ.”

Giản Ninh Xuyên: “Rồi rồi, bà xã ngoan, để em kể cho anh nghe.”

Giản Ninh Xuyên: “Truyện kể về một thụ hồi bé học tập không tốt, sau này quen công rồi thì bị công quản rất chặt, thành tích học tập của thụ cũng dần dần tiến bộ hơn, điểm thi đại học cao ngất. Nhưng thụ không nghe lời, cứ nhất quyết đòi đi lính, công trong lúc tức giận liền đá thụ rồi bay sang Hong Kong học đại học. Sau đấy thụ hối hận, đuổi theo sang Hong Kong để dỗ công, công mềm lòng, hai người làm hòa, tiếp đó…”

Hoắc Phù: “???”

Giản Ninh Xuyên: “Em quên béng mất rồi, đều tại dụ thụ nhà anh đấy, túng dục quá độ làm ảnh hưởng đến trí nhớ, em đọc xong thấy buồn ngủ quá, chỉ nhớ có thế thôi, hình như đoạn cuối cả hai đều học lên tiến sĩ.”

Hoắc Phù: “…”

Giản Ninh Xuyên: “À đúng rồi, có công phụ crush thụ, đến phiên ngoại thì ở bên một thụ khác. Em tức muốn chết đi được ấy, thụ phụ cực tốt luôn, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng lại còn quyến rũ, tên công phụ thì si đa hết mức, có được mỹ nhân như vậy đúng là phúc tổ nhà hắn. Thế rồi hai người này cũng sang nước ngoài để học đào tạo chuyên sâu lên tiến sĩ, thời buổi này thi tiến sĩ dễ vậy à? Đọc xong em bèn muốn quay về trường học thêm 5 năm để thi lấy bằng tiến sĩ ngành biểu diễn.”

Hoắc Phù: “…” Nếu quay lại trường, mỗi ngày đều ở chung với một đám trai trẻ tươi ngon ngọt nước thì học hành thế nào được?

Hoắc Phù: “Sau này đừng đọc truyện vườn trường nữa.”

Giản Ninh Xuyên: “Way sờ ma??? Bộ này là trường hợp đặc biệt mà, hơn nữa có nhiều bộ vườn trường viết hay lắm.”

Hoắc Phù: “Tình yêu thuở học trò có thể thành sự thật được ư? Truyện vườn trường đều là chém gió, chuyên dùng để lừa gạt mấy đứa con nít như em thôi.”

Giản Ninh Xuyên: “Nói theo kiểu của anh, truyện online đều là chém gió, vậy em biết đọc cái gì? Đọc ≺Nhà Thờ Đức Bà Paris≻ hay ≺Những Người Khốn Khổ≻ à? Em không có hứng.”

Hoắc Phù: “Đọc truyện về giới giải trí ấy.”

Giản Ninh Xuyên: “Ha ha ha ha ha ha ha, truyện về giới giải trí lại càng chém gió ác hơn! Anh quên bộ phim lôi mà má em đóng rồi à?”

Hoắc Phù: “Bộ đấy là trường hợp ngoại lệ. Mấy hôm trước anh vừa đọc được một bộ người đại diện x tiểu thịt tươi, hay phết đấy, chờ chút nữa anh gửi hàng cho em, em đọc đi mà học tập.”

Giản Ninh Xuyên: “…”

Hoắc Phù: “À đúng rồi, phải đọc ở trang chính chủ, chút anh gửi link Tấn Giang cho.”

Giản Ninh Xuyên: “Không đọc!!!”

Giản Ninh Xuyên: “Em muốn đọc tiểu thịt tươi x ảnh đế cơ, trên mạng có cả núi đồng nhân văn em x anh Phóng đấy.”

Hoắc Phù: “Đọc một mình không vui đâu, em đọc to lên cho anh nghe với.”

Giản Ninh Xuyên nhớ lại vụ đọc đồng nhân văn trong quá khứ, thú tính lập tức bộc phát!

Ngày hôm nay tuyệt thế hảo công Giản Ninh Xuyên vẫn là số một, vẫn kiên trì lái xe với bà xã Hoắc Phù.

GÓC LẢM NHẢM: Cái này không hẳn là PN, TTĐC viết ra chủ yếu là để PR cho bộ truyện mới hoàn của bả thôi =)))))))))) nhưng vì lan quyên đến bộ GNX và do tui u mê bả quá nên tui vẫn edit mẩu truyện nhảm nhí này =)))))))))

Bộ được nhắc đến ở đây là 去我家写作业吧 (tên tạm dịch: Sang Nhà Tớ Làm Bài Tập Đi), thể loại vườn trường – trúc mã – ngọt sủng – song khiết~