[Lăng Hi] Chương 21

https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/09/ml.jpg?w=208&h=260Lòng có Lăng Hi

Tác giả: Qifu A

Thể loại: Giới giải trí – ôn nhu công x ngu ngơ hay troll thụ

(kurokochi.wordpress.com)

VĂN ÁN

Câu chuyện tình yêu của một nam ca sĩ hết thời phái dobe và một nam diễn viên ôn nhu nổi tiếng phái thần tượng.

(*) Đậu bỉ / dobe: ngu ngốc, đần độn, hay làm mấy điều ngớ ngẩn, thích troll…


Chương 21: Joyrun

《ZERO》 là một khúc tình ca có làn điệu du dương. Lăng Hi cực kỳ am hiểu sáng tác và viết lời nhạc thể loại này, cậu rõ ràng chưa từng yêu đương, nhưng trời sinh đầu óc đã dùng để viết thơ tình, mở mồm ra là phong hoa tuyết nguyệt, nữ  nhi tình trường. Ca khúc này được hát ra từ miệng cậu, trong không khí dường như ngập tràn bong bóng tình yêu phấn hồng.

Bởi vì điện thoại không có chỗ để, Lăng Hi liền nhường lại chiếc ghế chân cao có dựa lưng, đem di động đặt vững vàng lên phía trên, còn mình ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, chỉnh micro thấp xuống, ôm lấy đàn guitar bắt đầu biểu diễn.

Bởi vì muốn để người ở đầu kia điện thoại được nghe rõ, âm thanh biểu diễn của Lăng Hi to hơn so với bình thường một chút, thế nhưng hát to hơn cũng đồng nghĩa với việc phí hơi sức nhiều hơn, khi tới chỗ nhạc dạo, tiếng thở dốc nặng nề của cậu thông qua micro truyền tới tai mọi người.

An Thụy Phong không biết khán giả ở hiện trường nghĩ ra sao, thế nhưng khi anh nghe được những tiếng thở dốc này, tức thì vừa thương tiếc vừa mềm lòng.

Anh thật sự hy vọng mình có thể mọc ra một đôi cánh để bay trực tiếp đến buổi fan meeting.

Chờ khi hát xong ca khúc, Lăng Hi cố tình pha trò vẩy vẩy tay, nghiêng người về phía micro trước mặt: “Kỳ thực hát được một nửa tôi liền hối hận rồi. Một người hay căng thẳng giống như tôi, hát trước mặt nhiều fans thế này đã run lắm rồi, tôi lại còn no zuo no die muốn hát cho bằng hữu nghe, chẳng may hát không hay thì xấu hổ chết mất thôi. Hiện tại trong lòng bàn tay tôi đều là mồ hôi, vừa nãy đoạn solo có gảy sai một âm, các bạn không cười tôi chứ?”

(*) No zuo no die: không tìm đường chết sẽ không phải chết.

Fans hâm mộ cười đùa giậm chân vỗ tay, cùng nhau hô lên: “Đừng khẩn trương! Hát rất hay!”

Lăng Hi giả vờ lắc đầu một cái: “Không được, lời các bạn nói không tính, tôi phải hỏi anh ấy xem có thấy tôi hát hay không.” Cậu cầm điện thoại lên để bên tai, hỏi: “Vừa nãy tôi hát anh có nghe được không?”

Từ trong điện thoại truyền ra một tiếng “Ừ” rất nhẹ.

Lăng Hi không hài lòng: “Chỗ tôi có nhiều fans thế này, anh ừ một tiếng nghe chẳng nể mặt tẹo nào.”

An Thụy Phong than nhẹ trong lòng, với thái độ tùy tiện cẩu thả của Lăng Hi, nhất định không ý thức được rằng, hành động này của cậu sẽ làm đám chó săn báo lá cải mũi thính đánh hơi ra được mùi gì… Nhưng mà, dựa vào danh tiếng của cậu, phỏng chừng số lần gặp paparazzi còn không nhiều bằng số lần gặp “hội phụ nữ” trong khu nhà.

Hơn nữa mấy lời này của anh, cho dù thực sự có bị người ta tóm lấy truy cứu đến cùng, chỉ cần một mực khẳng định là “bạn bè”, thì cũng không gây nên sóng to gió lớn gì.

Thế là An Thụy Phong quăng luôn ý nghĩ thận trọng, mở miệng nói: “Rất êm tai, thế nhưng ca khúc hay như vậy, hi vọng lần sau gặp nhau, cậu sẽ chỉ hát cho một mình tôi nghe.”

Lăng Hi không mở loa ngoài di động, thế nên giọng nói của An Thụy Phong thông qua sóng điện thoại cùng micro, chỉ làm cho fans trong hội trường nghe được mấy chữ rời rạc lúc có lúc không mà thôi. Những fans hâm mộ lơ đễnh cũng chỉ coi đối phương là anh em tốt của Lăng Hi, ồn ào hỏi cậu người kia đến cùng là minh tinh nào, rốt cuộc tên gọi là chi.

Lăng Hi cúp điện thoại, ánh mắt quan sát một vòng quanh sân, rất chi là giảo hoạt nói: “Các bạn cứ gọi anh ấy là ‘đại soái ca’ đi.”

Câu trả lời cố tình ra vẻ của cậu làm mọi người rất bất mãn, Lăng Hi coi như không nghe thấy gì hết, ra hiệu cho ban nhạc đệm phía sau, tiếng nhạc vang lên, cậu nương theo khúc nhạc dạo nhẹ nhàng ngâm nga tiếng hát.

Giọng nam kia đối với fans hâm mộ của Lăng Hi mà nói thì rất xa lạ, nhưng đối với một vị fan-hai-mang, âm thanh ấy quả thực còn rõ ràng hơn cả tiếng pháo hoa bùng nổ.

Phong Lâm Tế Ngữ từ chỗ ngồi đứng dậy, không nghe tiếp buổi biểu diễn của Lăng Hi nữa, cúi đầu nhanh chóng đi về phía cửa nhà thể chất.

Đồng chí bảo an phụ trách canh cổng thấy nhỏ đi ra, rất tò mò hỏi: “Cô gái, fan meeting còn chưa kết thúc mà, cô có chắc muốn đi ra lúc này không?”

Nhỏ nói năng lộn xộn: “Vâng, tôi muốn nhanh chóng đi ra để Joyrun.”

(*) Joyrun • Duyệt Bào Quyển: tên một running app. Nôm na là ‘vui vẻ chạy một vòng’.

***

Fan meeting hôm nay diễn thẳng đến 10h30 tối, fans dưới đài tinh thần vẫn sục sôi, Lăng Hi nhìn ánh mắt nhiệt tình của người hâm mộ, căn bản không nỡ xuống đài. Cậu hát thêm mấy bài, hát đến mức miệng khô lưỡi khốc cũng không muốn rời đi.

Bất quá địa điểm fan meeting tổ chức tại nhà thể chất, liên quan đến vấn đề nghỉ ngơi của học sinh, phía nhà trường có phái người tới nhắc nhở, rằng 11h học sinh trong ký túc xá sẽ tắt đèn đi ngủ, bọn họ nhất định phải tan cuộc trước lúc đó, để tránh ảnh hưởng tới giờ giấc nghỉ ngơi của học sinh.

Phía nhà trường thúc giục nhiều lần, Lăng Hi lên sân khấu lần cuối để chào tạm biệt các fans, hẹn năm sau sẽ gặp lại. Nhìn vẻ mặt hưng phấn và thỏa mãn của mọi người bên dưới, Lăng Hi xúc động vô cùng, 8 năm trôi qua, cậu không tính là vô danh, nhưng cũng không phải siêu hot, cũng may còn có nhiều fans chịu kiên trì nghe cậu hát như thế, điều này làm cho cậu cảm thấy ấm áp lắm luôn.

Sau khi xuống sân khấu, cậu chạy nhanh đi tẩy trang thay đồ. Đừng thấy cậu là con trai mà nhầm, khi biểu diễn cũng cần trát lên mặt không ít thứ, vì muốn làn da vừa trắng vừa tỏa sáng dưới ánh đèn, thế nên mặt Lăng Hi chẳng khác nào mặt tường, ít cũng phải quét một lớp lót ba lớp sơn, suýt nữa thì thay hình đổi dạng.

Lúc tẩy trang, Ngô Hữu Bằng mặt vẫn tối sầm áp suất vẫn thấp đứng phía sau trừng mắt nhìn Lăng Hi, chuyên gia trang điểm thấy tình hình không ổn, vội đưa dung dịch tẩy trang cho cậu, kiếm cớ mót tè chạy đi.

Lăng Hi cầm dung dịch tẩy trang lau lau trên mặt nửa ngày trời, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Ngô Hữu Bằng âm trầm nhìn mình chằm chằm, sợ đến run cả tay. Sau đó cậu ý thức được rằng, vừa nãy ở trên đài cậu gọi điện cho An Thụy Phong ngay trước mặt rất nhiều fans, hành động này còn không được sự đồng ý của người đại diện…

“Anh Ngô…” Lăng Hi trườn mặt tới gần làm nũng: “Anh biết em yêu anh nhất mà…”

Ngô Hữu Bằng vung chưởng đem cậu đẩy ra xa: “Không nhận nổi, ngay cả việc đứng trên sân khấu trực tiếp gọi điện thoại cho ngôi sao khác mà chú cũng dám làm, căn bản là không thèm để anh vào mắt phải không?”

“Không phải đâu!”

“Còn không phải? May mà chú còn chút đầu óc nên không bật loa ngoài, nếu như bật loa, ngày mai scandal hai đứa come out tuyệt đối sẽ làm bùng nổ dư luận!”

Lăng Hi đỏ mặt: “Quan hệ giữa bọn em là nam nam thuần khiết.”

Ngô Hữu Bằng không biết người khác có tin hay không, nhưng hắn không tin. Cũng may Lăng Hi vẫn còn rất mơ hồ về tình cảm mình dành cho An Thụy Phong, Ngô Hữu Bằng vạn phần kỳ vọng loại hảo cảm mơ hồ ấy vĩnh viễn không bao giờ bị đâm thủng. Hắn im lặng, không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa —— gọi thì cũng gọi rồi không phục nữa thì thôi, hắn không dám ở trước mặt mọi người xông lên sân khấu giật điện thoại của cậu, hiện giờ tức giận cũng có để làm gì?

“Chú cứ từ từ tẩy trang đi.” Bả vai Ngô Hữu Bằng sụp xuống: “Anh đi ra ngoài thử tình hình, chút nữa quay lại đón chú.” Nói xong, hắn xoay người ra cửa.

Lăng Hi hoài nghi Ngô Hữu Bằng “tới tháng”, bằng không sao tính khí thay đổi liên tục vậy?

Cậu quay mặt về phía gương tiếp tục tẩy trang. Trước khi lên sân khấu, ngoại trừ lớp phấn nền, chuyên gia trang điểm còn đặc biệt kẻ mí chìm cho cậu nữa, làm vậy vừa không quá gái tính, vừa có thể làm cho đôi mắt trông có hồn lại sáng sủa. Lăng Hi trước giờ chưa bao giờ tự tẩy trang, nhưng đại khái cũng từng nhìn thấy các bước: Trước tiên đổ dung dịch tẩy trang lên miếng bông cotton, lau sạch sẽ mặt và môi, cuối cùng mới đến kẻ mắt chìm khó lau.

Phấn trên mặt và cổ cậu rất dày, Lăng Hi chiến đấu gần chục phút, bông tẩy trang phí hơn mười mấy miếng, cuối cùng cũng đem khuôn mặt mình lau sạch sẽ.

… Lau mặt đã phiền phức như thế, xóa eyeliner chắc phải dùng nhiều nước tẩy trang hơn mới được.

Lăng Hi phi thường lãng phí đem cả lọ dung dịch tẩy trang dốc thẳng vào miếng bông, làm cho nó ướt sũng, nhẹ nhàng chạm vào cũng vắt được ra nước, sau đó cậu cứ thế đem nguyên miếng bông tẩm dung dịch tẩy trang trực tiếp để lên đôi mắt to tròn đang mở.

“Áuuuu!”

Từ cổ họng cậu phát ra một tiếng rít gào.

Thực sự là quá đau, quá xót, hỗn hợp nước tẩy trang trộn eyeliner cứ thế chảy thẳng vào bên trong con ngươi, giống như có một miếng giấy ráp đang cọ cọ vậy, đau tới mức Lăng Hi chảy cả nước mắt sinh lý.

Cậu nhắm chặt hai mắt, căn bản không thể mở ra nổi, lung tung mò loạn bàn trang điểm trong cảnh “mù tạm thời” —— Cậu nhớ ở mép bàn có một chai nước suối, phải nhanh nhanh rửa sạch mắt, bằng không mù thật chứ chả đùa. Nhưng cậu càng hoảng loạn càng không tìm được đồ, một tiếng lạch cạnh loảng xoảng vang lên, hơn một nửa đồ đạc trên bàn đều bị cậu hất bay xuống đất, mà việc duy nhất cậu có thể làm chính là ngồi cau mày tại chỗ, hai tay không ngừng chùi mạnh nước mắt chảy ra.

Đệch đệch đệch, sao lại xót thế này.

Ngay lúc Lăng Hi luống cuống chân tay, chợt nghe thấy tiếng cửa phòng hóa trang mở ra, cậu nhanh chóng quay đầu, nước mắt lem nhem chẳng thèm giữ thể diện, đáng thương vô cùng nhắm mắt quơ quơ tay về phía không khí: “Chuyên gia trang điểm quay lại rồi à?”

Người kia cũng không phủ nhận, nhìn thấy dáng vẻ khốn quẫn của cậu, anh trở tay đóng cửa, tăng nhanh tốc độ đi về phía Lăng Hi. Theo tiếng bước chân càng ngày càng gần, một mùi hương nước hoa nam vô cùng quen thuộc bao trùm tới. Người kia đi đến trước mặt Lăng Hi thì dừng lại, cúi người xuống, nhặt lên chai nước suối lăn lóc trên mặt đất, thấm ướt khăn tay mang theo bên người.

Người kia một tay nâng cằm Lăng Hi, một tay cầm khăn ướt, nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt cậu.

Động tác của người kia rất nhẹ, giống như thể đang chạm vào một chú chim non mới phá vỏ, bàn tay dịu dàng lau đi nước mắt của Lăng Hi, tiếp đó chậm rãi kề sát vào đôi mắt cậu, day day hai mí, ra hiệu cho cậu chớp chớp mắt.

Lăng Hi nghe lời mà chớp chớp, để cho nước mắt hòa với tạp chất cùng nhau chảy ra, làm bẩn chiếc khăn tay trước mặt.

Tiếp đó cậu nhắm mắt, chờ người kia giặt sạch khăn tay, lặp lại động tác vừa rồi một lần nữa.

Sau mấy bận, đau rát trong mắt Lăng Hi đỡ hơn phân nửa, trước khi chủ nhân của cánh tay kia rời đi lần nữa, Lăng Hi kịp thời túm được nó.

Cậu lần mò dọc theo cánh tay, lướt qua cổ tay, mò tới bàn tay khớp xương rõ ràng của người kia.

Kéo bàn tay ấm áp rộng lớn ấy kề sát mắt mình, Lăng Hi cố ý kéo dài thời gian, thăm dò từng ngón từng ngón tay của anh, từ đốt thứ nhất tới đốt thứ ba, từ móng tay đến lòng bàn tay, mò đủ rồi, Lăng Hi mới vui vẻ rạo rực mở miệng: “Là An Thụy Phong đúng không?”

Chiếc khăn trên mắt rời đi, ánh sáng đã lâu không thấy một lần nữa xuất hiện trong đôi con ngươi của Lăng Hi. Cậu hấp háy mắt, bởi vì sự cố ban nãy, hiện tại những đồ vật ở xa cậu đều nhìn mơ hồ không rõ, thế nhưng dung nhan đẹp trai ngay trước mặt, lại rõ ràng như thể được khắc ghi trong lòng.

“Ừ, tôi tới muộn.” An Thụy Phong cũng không hỏi vì sao cậu nhận ra mình, anh cúi đầu, cách Lăng Hi một khoảng rất gần, lo lắng quan sát đôi mắt đỏ au của Lăng Hi.

Lăng Hi vốn định chờ An Thụy Phong truy hỏi thì sẽ vui vẻ khoe khoang quá trình suy đoán của bản thân một phen, thế nhưng khi anh kề sát vào thì trong đầu cậu đột nhiên trống rỗng, dường như đã đánh mất đi khả năng ngôn ngữ.

Mà trong mắt An Thụy Phong lúc này, chàng trai trước mặt mang theo vẻ ngơ ngác đặc trưng của riêng mình, đôi mắt hồng hồng, nước mắt lem luốc, lông mi chớp nhẹ, miệng hơi mở ra, trông vừa oan ức vừa đáng yêu. Dáng vẻ chọc người ta đau lòng này anh chưa từng nhìn thấy, cậu giống như một chú nai con hoạt bát, trong miệng ngậm một bông hoa hồng lao thẳng vào trái tim của anh.

Trong lòng An Thụy Phong dâng trào một thứ tình cảm không thể quay đầu.

Lăng Hi ngồi trên ghế, nhìn An Thụy Phong cúi đầu, cách mình càng ngày càng gần, gần đến mức trong đôi mắt xám thâm thúy đẹp đẽ kia xuất hiện hình bóng của bản thân.

Bỗng nhiên, cậu cảm thấy gò má hơi nóng lên, một nụ hôn vừa nhẹ đến không thể nhẹ hơn, vừa nặng đến không thể nặng hơn, hạ xuống nơi đó.

Lăng Hi ngồi yên lặng 3 giây, mặt thoáng cái trở nên đỏ bừng.

– Hết chương 21 –

Hết hàng rồi, không có 1 lúc 5c nữa đâu =))) từ rày nhanh thì một mà lầy thì ba hôm sẽ có 1c (≖ ‿ ≖)✧ Nói thật bộ này vừa dài vừa như tiếng sao hỏa ấy =)))

8 thoughts on “[Lăng Hi] Chương 21

  1. đem di động đặt vững lên phía trên => đặt vững vàng

    người ở bên đầu kia điện thoại được nghe rõ => người ở đầu bên kia điện thoại nghe được rõ

    Fan hâm hộ cười đùa giậm chân => hâm mộ

    tôi phải hỏi xem anh ấy có thấy tôi => tôi phải hỏi anh ấy xem có thấy tôi

    mấy chữ rời rạc lúc không lúc có => lúc có lúc không

    ánh mắt nhiệt tình của người hâm hộ => hâm mộ

    Ngô Hữa Bằng vạn phần kỳ vọng => Hữu

    hỗn hợp nước tẩy trang trộn eyeliner chứ thế => cứ thế

    phải nhanh nhanh sửa sạch mắt => rửa

    ánh sáng đã lâu không thấy xuất hiện trong đôi con người của Lăng Hi => con ngươi

    khi anh kề sát vào thì, trong đầu cậu => khi anh kề sát vào thì trong đầu cậu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: