[Lăng Hi] Chương 05

https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/09/ml.jpg?w=208&h=260Lòng có Lăng Hi

Tác giả: Qifu A

Thể loại: Giới giải trí – ôn nhu công x ngu ngơ hay troll thụ

(kurokochi.wordpress.com)

VĂN ÁN

Câu chuyện tình yêu của một nam ca sĩ hết thời phái dobe và một nam diễn viên ôn nhu nổi tiếng phái thần tượng.

(*) Đậu bỉ / dobe: ngu ngốc, đần độn, hay làm mấy điều ngớ ngẩn, thích troll…


Chương 05: Dùng tiền mua vai

Chẳng mấy chốc đã tới giờ cơm trưa, ba ngôi sao kèm theo ba người đại diện, cùng nhau đi tới một nhà hàng cách đó không xa. Lần này chỉ là một buổi tụ tập nhỏ giữa các thành viên trong đoàn, chẳng phải kiểu tiệc tùng lớn gì, vậy nên bầu không khí cũng rất tùy ý. Lăng Hi trước đây cũng từng tham gia nhiều bữa tiệc, nhưng đây là lần đầu tiên cậu tham gia một bữa tiệc của đoàn làm phim, đề tài thảo luận của nhóm đạo diễn cùng biên kịch cậu không chen mỏ vào được, thế nên chỉ chuyên tâm vào vấn đề ăn ăn uống uống.

An Thụy Phong lại thích ứng rất tốt với bầu không khí kiểu này, danh tiếng của anh hai năm nay giống như mặt trời ban trưa, càng đừng nhắc tới chuyện hiện giờ đang muốn nhảy vọt, bước một chân vào giới điện ảnh, mọi người ùa lên chúc mừng anh như ong vỡ tổ, An Thụy Phong ai tới cũng không cự tuyệt, ai tới cũng có thể tán gẫu, không hề có vẻ kiêu ngạo đắc chí, bất cứ ai nhắc đến anh đều phải giơ ngón cái.

Chu Lâm Lâm nhướng mày soi mói Lăng Hi: “Đây là buổi tụ tập nội bộ, sao cậu chui vào được vậy?”

Lăng Hi tức giận bĩu môi nhìn về phía An Thụy Phong: “Tôi vừa ôm được một cái đùi vàng, làm đồ trang sức đi theo anh ta cọ cơm.” Cậu hỏi: “Thế sao cô lại vô đây?”

Chu Lâm Lâm rất là kiêu ngạo ưỡn ngực: “Bà đây dùng tiền mua vai đó!”

… Thốt ra bốn chữ ấy mà còn tỏ vẻ đương nhiên, trên đời này chắc chỉ có mỗi cô nàng làm được.

Sau đó Lăng Hi bảo Ngô Hữu Bằng dò hỏi một chút xem rốt cuộc là Chu Lâm Lâm nhét tiền cho ai, Ngô Hữu Bằng liền chạy đi hỏi thăm biên kịch mà hắn quen biết kia. Đại ca biên kịch vỗ đùi, chỉ chỉ vào mũi mình: “Còn nhét cho ai được nữa chứ, anh đây chứ đâu. Tốt xấu gì anh cũng là biên kịch đó, có thể chỉ định Lăng Hi nhà chú vào đoàn phim, thì đương nhiên cũng có thể chỉ định cho Chu Lâm Lâm vào chứ sao.”

Đại ca biên kịch uống hơi nhiều, mồm miệng không kìm chế được: “Vốn trong kịch bản này, sư tôn dưới gối chỉ có ba đệ tử thôi, một già một trẻ một con chó, hơn nữa đều là đàn ông, giống đực đó! Thế nhưng người đại diện nhà Chu Lâm Lâm lại tới bàn chuyện, muốn anh thêm một nhân vật để cô ta diễn, giá cả tùy ý thương lượng. Anh liền nói được thôi, hai triệu một vai, kết quả hắn lại chê đắt, chém bớt của anh một triệu… một triệu thì một triệu, vậy anh đây chỉ đành cho cô ta diễn nửa vai thôi.” thâm vl =)))

Lăng Hi nghe xong thì vội vàng chạy đi kính đại ca biên kịch ba chén rượu, nhân vật của Chu Lâm Lâm thuộc loại hình giống cậu, đều là chia vai diễn với người khác, thế nhưng Chu Lâm Lâm phải bỏ ra một triệu, còn cậu một xu cũng không tốn, phần ân tình này làm cho cậu cảm động đến nước mắt lưng tròng.

Ngoài việc cảm ơn biên kịch, cậu càng muốn cảm ơn người đại diện Ngô Hữu Bằng của mình hơn, đây đều là do anh Ngô bôn ba khắp nơi tranh thủ cơ hội casting giúp mình, cậu sẽ không ghét bỏ catse ít nữa! Cậu nhất định phải nắm bắt thật tốt cơ hội lần này, nỗ lực thể hiện bản thân, nói không chừng khai quật được thiên phú diễn xuất trên người, từ đây một bước lên mây, giật giải kim voi kim sư kim nhân gì gì đó nữa.

(*) Kim tượng [con voi vàng] & Kim tượng [bức tượng vàng] – Giải thưởng điện ảnh Hồng Kông – đều đọc là “jīn xiàng”.

Sau khi kết thúc buổi tiệc, Lăng Hi lại một lần nữa đi ké xe bảo mẫu của An Thụy Phong hướng về phía sân bay. Vừa nãy An Thụy Phong uống có hơi nhiều, gắng gượng tinh thần để đi tới chỗ để xe, chờ đến khi ngồi vào ghế dựa, cảm giác mệt mỏi thoáng cái xông lên não. Anh tiện tay gỡ cúc cổ, dùng tay cào cào tóc, cơ thể trượt xuống nằm dài trên ghế.

Trang phục của An Thụy Phong lộn xộn, chỗ cổ áo còn lộ ra lồng ngực tráng kiện cùng với xương quai xanh, sắc mặt uể oải, cả người tràn ngập mùi rượu, hai cẳng chân dài một cái gác lên ghế ngồi một cái trượt xuống đất, giày trên chân cũng chẳng biết đã quăng đến xó nào. Đây là một hình ảnh An Thụy Phong chưa từng xuất hiện trên tivi, tạp chí và internet.

Bỗng nhiên Lăng Hi cảm thấy hơi lúng túng, cậu ngồi cách anh gần như thế, giống như một tên trộm chui vào nhà người khác, trong lúc vô tình thì phát hiện ra được một bí mật không nên biết.

Hứa Chí Cường thân là người đại diện của An Thụy Phong, ở trên bàn tiệc cũng bị trút không ít rượu, nhưng sắc mặt của hắn thoạt nhìn vẫn tốt lắm, chí ít vẫn còn sức bận rộn để rót nước mớm thuốc cho An Thụy Phong: “Cậu trước tiên uống thuốc rồi ngủ một lát đi, đến sân bay còn có fans chụp hình nữa đấy. Trạng thái của cậu không ổn, đến lúc đó nhớ phải đeo kính râm vào.”

—— Hóa ra là vậy! Lăng Hi bỗng nhiên tỉnh ngộ, vừa nãy khi cậu bước lên xe, sắc mặt Hứa Chí Cường nhìn trông rất khó chịu, thì ra hắn cho rằng cậu không chỉ muốn đi ké xe, mà còn muốn cọ fans một lần nữa…

Có điều đãi ngộ của đại minh tinh quả thực quá khác biệt, chỉ là một buổi casting nhỏ, đi đi về về đều có fans nhiệt tình chụp ảnh, thiệt là đố kỵ quá đi mất.

An Thụy Phong uống xong thuốc giải rượu, trước khi ngủ còn rất lễ phép hướng về phía Lăng Hi nói lời xin lỗi: “Thật là ngại quá, ngày hôm nay trạng thái không ổn lắm, để cậu chê cười rồi.”

Lăng Hi vội vàng lắc đầu: “Là do tôi quấy rầy anh. Hôm nay cảm ơn anh đã giúp tôi bắt chuyện với nhiều người như vậy, nếu không tôi cũng chẳng biết nói gì trước mặt đạo diễn.”

“Sao thế được, vừa nãy đạo diễn vẫn luôn khen ngợi cậu đó, nói cậu thông minh, ánh mắt rất có triển vọng.”

Nếu An Thụy Phong giả vờ khách khí còn đỡ, đằng này giọng điệu của anh lại tràn đầy ôn nhu và chân thành, Lăng Hi nghe xong, ngượng đến nỗi không ngẩng mặt lên được. Chờ tới lúc cậu nhớ ra là cần phải nói “quá khen”, thì An Thụy Phong đã ngủ say mất rồi.

Trai đẹp đến lúc ngủ cũng đẹp. Lăng Hi nghĩ, Disneyland nên làm một bộ phim hoạt hình, dạy mọi người cách làm sao để hôn cho vương tử tỉnh dậy.

Thừa dịp hai người đại diện không chú ý, cậu lén lút lấy điện thoại ra chụp một tấm hình An Thụy Phong khi ngủ, quyết định sau này mình mà rơi vào cảnh nghèo túng khốn khó, sẽ đem tấm hình độc nhất này đi đổi lấy cơm áo gạo tiền.

Lúc sắp tới sân bay, Lăng Hi cùng Ngô Hữu Bằng chủ động yêu cầu dừng xe tại dọc đường. Bọn họ cọ fans một lần đã ngại lắm rồi, da mặt tuy có dày nhưng cũng không thể cọ thêm lần nữa được. An Thụy Phong lúc đó đã tỉnh, nghe thấy lời Lăng Hi nói thì vội vàng đáp rằng không sao hết, đã làm bạn bè thì nên giúp đỡ nhau, Hứa Chí Cường không dám trừng “gà” nhà mình, bèn đổi sang trừng Lăng Hi, dáng vẻ y hệt bà mẹ chồng độc ác.

“Vẫn nên thôi đi thì hơn.” Lăng Hi xua tay: “Nhóm Lá Phong nhà anh cuồng nhiệt quá, cọ xe hai lần tôi sợ mấy nhỏ nói tôi chiếm tiện nghi của anh.”

An Thụy Phong không khuyên nổi cậu, chỉ đành thả cậu đi. Trước khi tạm biệt, hai người trao đổi số di động, hẹn nhau bao giờ rảnh rỗi thì sẽ liên lạc.

Nhìn bóng dáng chiếc xe bảo mẫu của An Thụy Phong chạy đi, Lăng Hi thở dài chấp nhận số phận. Sau khi cậu quay lại Bắc Kinh thì phải bế quan sáng tác, trước khi quay 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 phải hoàn thành bản demo ca khúc cuối phim, sau đó còn phải đi mời giáo viên về dạy kỹ năng diễn xuất. Mà An Thụy Phong hiện tại sẽ bay thẳng đến Hương Cảng, dự một buổi lễ hoạt động thương nghiệp, sau đấy anh sẽ phải chuyên tâm chuẩn bị cho bộ phim điện ảnh đầu tiên. Lần gặp mặt tiếp theo của hai người, phỏng chừng chính là ngày 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 chính thức bấm máy.

***

Trải qua mấy tiếng đồng hồ lắc lư trên máy bay, Lăng Hi cuối cùng cũng trở lại ổ của mình tại Bắc Kinh. Bôn ba hai ngày, cơ thể cậu vô cùng mệt mỏi, thế nhưng tinh thần lại phấn khởi vô cùng, chuyến đi Nam Kinh này cậu thu được rất nhiều lợi ích, không chỉ thuận lợi nhận được vai diễn, còn được quen biết đạo diễn và biên kịch nổi tiếng trong giới, quan trọng nhất chính là, cậu kết bạn với một bắp đùi vàng vô cùng rắn chắc! Hiện tại trong điện thoại của cậu không những có số điện thoại của bắp đùi vàng, mà còn có hình bắp đùi vàng đang ngủ nữa cơ!

Bản thân chỉ là tôm tép trong giới giải trí, mà An Thụy Phong đang dần dần leo lên vị trí nam thần, vừa nghĩ tới việc mình có thể dụ dỗ được một anh bạn lợi hại cỡ đó, Lăng Hi vui vẻ như một chú rùa nhỏ bị lật ngược mai, tay chân đạp loạn lung tung lên trời…

Có điều, giới giải trí này khi kết bạn thì thường rất coi trọng việc “môn đăng hộ đối”, hai người bọn họ địa vị khác biệt quá lớn như thế, đội chó săn chắc chắn sẽ dựa vào đấy chém ra một bài dài thật dài.

Lăng Hi nuốt nước bọt một cái, từ trên giường bò dậy, khẩn trương mở điện thoại. Hôm qua hai người bọn họ cùng nhận phỏng vấn ở trong sân bay, nụ cười trên mặt cậu đơ như đúng rồi, không biết có bị đám phóng viên cười nhạo không đây.

Đầu tiên cậu vào thư mục giải trí của mấy trang báo mạng lượn một vòng, phát hiện mọi chuyện vẫn gió êm sóng lặng, tin tức An Thụy Phong casting trong 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 đương nhiên là chiếm đầu bảng tin hot trong ngày. Cậu mở bài viết ra nhìn một chút, tin tức chủ yếu là viết về chuyện hôm qua An Thụy Phong xuất hiện ở sân bay Nam Kinh, chuẩn bị tham gia casting 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》, bởi vì gần đây công việc rất bận, cả người anh gầy đi không ít, những fans hâm mộ luôn miệng gào to đau lòng.

Còn về Lăng Hi?

Đoạn cuối bài viết có sơ lược một đoạn: “Cùng xuất hiện tại sân bay còn có ca sĩ Lăng Hi đến hỗ trợ sáng tác OST 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》, tất nhiên, anh chàng cũng sẽ tham gia lần casting này.” Rất ngắn gọn, vỏn vẹn mười mấy chữ, tóm tắt toàn bộ nỗ lực của Lăng Hi hai ngày này cộng thêm mấy tháng sau.

Nhìn thấy bài báo này, Lăng Hi · bị bơ · vừa cảm thấy vui mừng vừa cảm thấy mất mát…

Lượn xong mấy trang web giải trí, Lăng Hi suy nghĩ một chút, lại mở fansite của An Thụy Phong ra. Fansite này trực thuộc quyền quản lý của công ty đại diện, anh vừa debut công ty đã đăng ký ngay fansite này, không cần tài khoản cũng có thể xem bài viết, thế nhưng fans của anh tăng lên nhanh chóng giống như nhiễm sắc thể có khả năng tự phân bào, trang fansite liền nâng cấp việc đăng ký, phải là thành viên thì mới có thể xem.

Có thể nói, trang fansite này chính là chốn tụ tập các fans trung thành nhất – lâu năm nhất – đáng tin nhất của An Thụy Phong. Nếu như muốn hỏi thăm mấy tin tức mới về anh, tới chỗ này là chuẩn khỏi chỉnh.

Vừa hay Lăng Hi cũng có tài khoản trang web này, ngày trước cậu lập tài khoản mục đích chủ yếu là vây xem hội Lá Phong nội chiến… Mà hôm nay cậu vào fansite, chính là để mò tới topic 《Rốt cục thì mắt hay môi của An Thụy Phong quyến rũ hơn》 bỏ một lá phiếu.

Kết quả cậu vừa ấn vào, kéo đến hai thanh bình chọn phía trên cùng bài viết, chần chừ cả nửa tiếng đồng hồ cũng không quyết định được, đành chán nản ấn dấu x.

Thực sự là chỗ này đẹp, chỗ kia cũng đẹp. Khi nhìn bạn chăm chú rất đẹp, khi cười với bạn cũng rất đẹp.

Lăng Hi không bỏ được phiếu, liền lượn xem trang web một vòng. Fansite Lá Phong phân khu bài viết rõ ràng chi tiết vô cùng, bao gồm: khu hình ảnh, khu truyền hình, khu văn học Mary Sue (vạn nhân mê), khu tin tức… Giống như các trang web khác, khu bát quái vĩnh viễn là nơi fans hoạt động điên cuồng nhất. Lăng Hi ấn vào mục đó, chuẩn bị coi An Thụy Phong gần đây có bị dính mấy tin lá cải lề đường nào không, kết quả topic đầu tiên suýt chút nữa đã chói mù mắt cậu.

Phong Diệp Phiêu Phiêu = Lòng Có Lăng Hi = 150702 || Fans đến đón máy bay cùng nhau tới tám đêm! An Thụy Phong và Lăng Hi có quan hệ bí mật! Khỏi đoán nhiều, có hình!

Chỉ nhìn thấy cái tiêu đề này đã khiến Lăng Hi sợ vãi tè, tên cậu sao lại xuất hiện ở chốn này…

(*) Tám đêm / thâm bát: bắt nguồn từ ID Thâm Dạ Bát Quái nghĩa là “tám nhảm đêm khuya”, Shenyebagua818 là do tổ ba người hành nghề thâm niên trong làng giải trí lập ra, tất cả đều là tin tức ngầm, chỉ dùng để thả lỏng lúc đêm khuya, buôn chuyện xong thì tắm rửa một cái rồi đi ngủ.

– Hết chương 05 –

5 thoughts on “[Lăng Hi] Chương 05

  1. giọng điệu của anh lại tràn đây ôn nhu => tràn đầy

    Hiện tại trong điện thoại cậu => điện thoại của cậu

    trừ trên giường bọ dậy => từ

    trang fansite này này => trang fansite này

    mục đính chủ yếu => mục đích

  2. cưng em Lăng Hi quá đi mất ọ.ọ
    *hong biết có cái điềm chi mah hơn 2h sáng tui vừa đọc tới đoạn ‘hẹn gặp lại vào đêm ma quỷ’ thì bóng đèn đường trc nhà tui nó chớp tắt điên cuồng xong tịt luôn rùi sợ vlvl ;________;

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: