[Lăng Hi] Chương 03

https://kurokochi.files.wordpress.com/2016/09/ml.jpg?w=208&h=260Lòng có Lăng Hi

Tác giả: Qifu A

Thể loại: Giới giải trí – ôn nhu công x ngu ngơ hay troll thụ

(kurokochi.wordpress.com)

VĂN ÁN

Câu chuyện tình yêu của một nam ca sĩ hết thời phái dobe và một nam diễn viên ôn nhu nổi tiếng phái thần tượng.

(*) Đậu bỉ / dobe: ngu ngốc, đần độn, hay làm mấy điều ngớ ngẩn, thích troll…


Chương 03: Cậu chính là con cún kia

Ở trong giới giải trí, không ai không biết An Thụy Phong có rất nhiều bí ẩn. Ba năm trước anh đột nhiên xuất hiện trong giới, cũng chẳng biết được ông to bà lớn nào chống lưng cho, nói chung thì rất thuận buồm xuôi gió, anh chỉ tham gia vào các tác phẩm lớn, chỉ nhận diễn mấy vai siêu đẹp trai, hầu như trong vòng một đêm “Lá Phong” (tên fandom) liền rơi rụng đầy mặt đất, đi tới đâu cũng có thể nhìn thấy hình quảng cáo của anh.

Khi vừa mới debut, kỹ năng diễn xuất của An Thụy Phong cũng thường thôi, thế nhưng ai biểu người ta đẹp trai làm chi, tại thời buổi toàn dân coi trọng khuôn mặt này ấy mà, một khi bạn đã đẹp trai đồng thời có người đứng ra bảo vệ bao che, thế sao lại chẳng hot cho được. Hơn nữa An Thụy Phong rất có thực lực, kỹ năng diễn xuất của anh chỉ dựa vào đúng một bộ phim đã được đánh bóng lên nhiều, An Thụy Phong tựa như một khối ngọc thô chưa được mài giũa, càng mài càng bóng đẹp, càng ngày càng trong suốt, dần dần, không còn ai nói anh chỉ dựa vào mỗi khuôn mặt nữa.

Tuy anh đột nhiên vươn mình vùng dậy, nhưng cũng không kiêu ngạo giống như mấy vị minh tinh khác, anh khiêm tốn, hiền lành, thân thiện với fans, Lăng Hi vốn cho rằng mấy lời khen ngợi kiểu này đều là do anh mời thủy quân (PR thuê), nhưng đến khi được tiếp xúc với đối phương, Lăng Hi mới nhận ra rằng An Thụy Phong so với tưởng tượng của cậu còn lợi hại hơn nhiều lắm.

Tỷ như hiện tại ——

Lăng Hi cảm thấy mặt mình cười thì đơ, tay chân thì luống cuống không biết đặt ở chỗ nào mới tốt. Cánh tay đang khoác lên vai cậu mang theo nhiệt độ nóng hổi của cơ thể người, Lăng Hi thấy mình giống như một que kem dưới ánh nắng mặt trời chói chang, chỉ một lúc sau sẽ hóa thành vũng nước.

“Không ngờ anh Thụy Phong và Lăng Hi có quan hệ tốt như thế, hai người các anh cùng nhau tới đây tham gia buổi casting phim 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 sao?” Nữ phóng viên khuôn mặt trang điểm xinh đẹp cẩn thận, giọng nói ôn nhu đặt câu hỏi với hai vị minh tinh.

Nhìn coi! Các đồng chí nhìn coi a!

Thụy Phong vương tử vạn ác, chỉ có mỗi việc bay tới Nam Kinh tham gia một buổi casting nội bộ mà thôi, dọc đường đi được fans hâm mộ hoan nghênh thì cũng thôi đê, bây giờ lại còn có cả mấy cánh phóng viên báo giải trí cùng xông lên phỏng vấn nữa!

Lăng Hi là cái loại ngôi sao xếp tít tận hạng 18, vừa nhìn thấy đám ký giả vác trường thương pháo cối xông trận là muốn quay đầu chuồn ngay lập tức, thế nhưng Ngô Hữu Bằng lại nhanh chóng tóm cậu lại, thừa lúc không đề phòng đẩy đến bên cạnh An Thụy Phong, quyết tâm để cậu “ăn hôi phỏng vấn” “ăn hôi lộ mặt”.

Vẻ khinh thường của người đại diện nhà An Thụy Phong sắp chạm đến tận mặt trăng luôn rồi kìa!

Có điều An Thụy Phong vẫn rất có tâm, cực kỳ tự nhiên đem cánh tay khoác lên vai Lăng Hi, tỏ vẻ đôi ta rất thân thiết, Lăng Hi nghĩ thôi cũng có thể hình dung ra cảnh tượng, tối ngày hôm nay trên diễn đàn bát quái, mấy người trong hội “Lá Phong” chắc chắn sẽ đem lý lịch của cậu từ ngày debut cho tới bây giờ soi mói hết một lượt, sau đó sẽ làm nguyên một topic chỉ để sỉ vả việc cậu ôm đùi!

Thế nhưng An Thụy Phong không phát hiện ra rằng Lăng Hi đang khó chịu, sau khi nghe phóng viên đặt câu hỏi, anh cười nói thoải mái: “Trước khi tới đây tôi cũng có nghe nói Lăng Hi sẽ hát ca khúc cuối phim, thế nhưng không ngờ là sẽ trùng hợp gặp được nhau trên máy bay. Ngày xưa nghe qua bài 《Lòng Có Lăng Hi》 của cậu ấy, thực sự rất thích, lần này tôi rất mong chờ cậu ấy có thể viết ra một ca khúc càng hay hơn nữa.”

Lăng Hi cười cứng ngắc: “À… vâng, rất kinh hỉ khi gặp được An Thụy Phong.”

ĐÚNG ĐÓ, cậu là đứa ngồi khoang phổ thông nên rất vui mừng + kinh hãi khi có thể gặp được An Thụy Phong ngồi khoang hạng nhất ở trong nhà xí! Trước đây bọn họ thật sự không có quen nhau!

Phóng viên rất biết điều đem trọng tâm câu chuyện dẫn tới trên người Lăng Hi, nhưng bản thân cậu chỉ là một tiểu ca vương 2YUAN shop, căn bản là không có chuyện gì đáng để nhắc tới, không nhẽ lại hỏi cậu vì sao ban nãy đột nhiên xông vào trận địa hàng vạn thanh niên vốn không dành cho mình à?

Cũng may phóng viên kia rất cơ trí, nhìn thoáng qua chiếc vali Lăng Hi đang kéo, bỗng chốc đã tìm ra được đề tài: “Tôi vừa để ý tới chiếc vali trong tay Lăng Hi nha, rất đặc biệt, rất sáng tạo, chưa từng thấy nó ở trên thị trường.” Máy quay rất nhanh chuyển hướng ống kính đến chiếc vali.

“Ừm, đây là do tự tôi làm ra.” Lăng Hi ấp úng.

“Thì ra là mặt hàng do chính Lăng Hi sáng tạo, xem ra anh có dự định đặt chân vào giới thời trang nhỉ?”

“…” Lăng Hi —— Tại sao tui không biết mình định đặt chân vào giới thời trang từ khi nào vậy?

Bởi vì Lăng Hi không có tiếp lời, thế nên trong lúc nhất thời tình cảnh có chút nhạt nhẽo, An Thụy Phong đúng lúc cứu nguy: “Phải đó, Lăng Hi vẫn luôn rất có mắt thẩm mỹ, cả đoạn đường đi chúng tôi đều nói tới chuyện thiết kế của cậu ấy, Lăng Hi còn đồng ý làm giúp tôi một chiếc vali nữa đó.”

“…” Lăng Hi —— Tại sao tui không biết mình đã đồng ý từ khi nào ấy nhỉ?

Nhờ có An Thụy Phong liên tục đáp lời, thế nên cuộc phỏng vấn đơn giản này thoạt nhìn có vẻ rất náo nhiệt. Từ cửa sân bay cho tới lối ra chỉ có một đoạn đường ngắn, thế nhưng Lăng Hi đã toát mồ hôi đến ba lần. Khi tới cổng sân bay, bỗng xuất hiện một tình huống càng xấu hổ hơn…

Bởi vì Lăng Hi chỉ là tiểu ca vương hạng 18, thế nên công ty cũng chẳng thừa tiền để hầu hạ cậu, thường thì xảy ra tình huống phải đi nơi khác casting thế này, sau khi hạ cánh Ngô Hữu Bằng và cậu sẽ cùng nhau gọi taxi. Có điều hiện giờ phóng viên đứng đầy phía sau, ở ngay trước mặt đám ký giả vẫy xe thì quá mất thể diện, Lăng Hi và Ngô Hữu Bằng không hẹn mà cùng dừng chân lại, quay đầu nhìn nhau.

Hai người họ đang đứng bên lề đường cos bức tượng, bỗng nhiên một chiếc xe bảo mẫu màu nâu đậm vừa đẹp vừa ngầu dừng ở ngay trước mặt, cửa xe mở ra, khuôn mặt đẹp trai cười híp mắt của An Thụy Phong xuất hiện: “Thật ngại quá, để chờ lâu rồi, chả là trợ lý đỗ xe tận bên kia đường, chúng tôi phải đi một vòng mới tìm được hai người.”

“Hể?” Lăng Hi còn chưa hiểu được tình hình.

Ngô Hữu Bằng đứng phía sau đẩy hông cậu một cái, nhỏ giọng mắng: “Hể cái gì mà hể, nhanh lên!”

Lúc này Lăng Hi mới dùng cả tay cả chân bò lên xe.

Một màn “huynh đệ tình thâm” này được máy quay ở phía sau ghi lại một cách trung thực sắc nét.

Sau khi lên xe, Lăng Hi ngồi thẳng đơ ở phía đối diện An Thụy Phong, muốn nói cảm ơn nhưng lại thấy chỉ thế thôi thì qua loa quá. Cậu cùng An Thụy Phong rõ ràng mới gặp nhau lần đầu tiên, danh tiếng của đối phương còn cao hơn cậu rất nhiều, thế nhưng anh lại chịu giữ thể diện cho cậu, không ngại cậu cọ fans và ăn hôi phỏng vấn, còn cho xe bảo mẫu tới đón để cậu không phải xấu hổ… Lăng Hi thực sự không biết nên biểu đạt lòng biết ơn của mình thế nào, lằng nhằng nửa ngày mới nói được một câu: “… Vali hành lý anh muốn cao bao nhiêu?”

Hứa Chí Cường ngồi ở ghế phụ cười xì một tiếng.

Trong nháy mắt Lăng Hi cảm thấy lòng nhiệt tình của mình bị đổ xuống cống. Đúng vậy, vừa nãy có phóng viên, An Thụy Phong cố ý tỏ ra có quan hệ tốt nên mới nói muốn một chiếc vali, cậu cũng không nghĩ tới chuyện hình tượng của An Thụy Phong từ khi debut đến giờ đều là soái khí ngời ngời, làm gì có chuyện kéo theo một cái vali hình sushi to đùng bước vào sân bay.

Ai ngờ An Thụy Phong lại mở miệng nói: “6 tấc là được rồi.”

“À, được, được.” Lăng Hi gật đầu như giã tỏi: “Đợi công việc ở đây kết thúc, khi quay lại Bắc Kinh tôi sẽ làm ngay cho anh.”

“Có phức tạp quá không?”

“Không phức tạp… À mà cũng có, nhưng chỉ bình thường thôi, không phức tạp lắm đâu.” Lăng Hi phất tay một cái: “Anh muốn hình dáng thế nào, cũng là sushi trứng cá à?”

Tầm mắt của An Thụy Phong rơi vào mấy viên trứng cá to bự bóng loáng trên chiếc vali trong tay Lăng Hi, suy nghĩ một chút: “Vậy thì xin khiếu, cái này có hơi khoa trương quá. Cậu biết đó, hình tượng của tôi là…”

Lăng Hi nói: “OK! Vậy tôi làm hình sushi cá hồi cho anh.”

“Được.” An Thụy Phong cười rộ lên, đôi mắt xám kia quả thực rất mê người, đã vậy anh còn vươn đầu lưỡi ra liếm môi một cái: “Tôi rất thích ăn cá hồi.”

Mặt Lăng Hi nóng phừng lên, cậu bắt đầu dao động, không biết mình nên bỏ phiếu cho ánh mắt hay đôi môi kia.

***

Sau khi ở lại khách sạn nghỉ ngơi một đêm, Lăng Hi tinh thần hưng phấn đi tới trường quay. Ngày hôm qua An Thụy Phong và Lăng Hi trùng hợp ở chung một khách sạn, chỉ là hai người họ kẻ thì bao phòng vip trên tầng cao nhất, đứa lại cùng người đại diện ngủ ở phòng đôi. Sáng hôm sau Lăng Hi vẫn cọ nhờ xe của An Thụy Phong để đi tới trường quay, da mặt cậu xưa nay vốn rất dày, hiện tại đã có thể bơ được ánh mắt khinh bỉ đang bắn tới từ người đại diện, trợ lý cùng vệ sĩ nhà An Thụy Phong rồi.

Lăng Hi cùng An Thụy Phong đều được người trong nội bộ quyết định chọn, nguyên bản muốn mời An Thụy Phong đóng vai nam chính trong 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》, thế nhưng dạo gần đây anh muốn đổi hình tượng, vì nếu như muốn có bước nhảy vọt trong giới giải trí, hoặc muốn rẽ sang phái thực lực, thì con đường thần tượng này không thể đi lâu dài.

Cũng có người nói An Thụy Phong đã nắm được trong tay vài kịch bản phim, trong đấy có một bộ phim điện ảnh lớn sẽ được khởi quay từ tháng sau, vì thế An Thụy Phong mới khéo léo từ chối đoàn làm phim 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》.

Nhưng vì đạo diễn của 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 đã cùng hợp tác rất nhiều lần với An Thụy Phong, thế nên anh liền đề cử một đàn em cùng công ty vào vai này, còn mình thì đóng sư tôn, ấy nhưng catse so với nam chính còn cao hơn…

Lăng Hi vừa hỏi thăm được catse của An Thụy Phong xong liền đỏ mắt đố kị, cậu vừa phải sáng tác kiêm biểu diễn OST vừa phải đóng một vai phụ nho nhỏ, vậy mà thù lao gộp lại còn không bằng được một phần năm của An Thụy Phong!

《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 là một bộ phim thần tượng tiên hiệp cổ trang có vốn đầu tư đến ngàn vạn. Tổng cộng có 20 tập, nam chính nam phụ đều là những đứa trẻ lớn lên trong môn phái, sống không buồn không lo, có trưởng bối yêu thương có sư huynh đệ gần gũi, thế nhưng bảo vật trấn môn của họ lại bị kẻ khác thèm muốn, ở tập thứ 10 toàn phái của họ phải chịu cảnh diệt môn, chỉ có nam chính trốn thoát được… Kịch bản phía sau không hề có bóng dáng Lăng Hi xuất hiện, bởi vì cậu diễn vai một nhân vật đã ngủm củ tỏi ở trong tập 10.

Biên kịch nổi tiếng là cuồng ma đoạt lệ ở trong giới, vì để tạo nét tương phản cho cảnh tượng diệt môn bi thảm cùng hình ảnh nam chính gian nan báo thù ngày sau, thành ra mấy tập đầu của 《Kiếm Tuyệt Thiên Hạ》 đầy rẫy các loại trò cười, mục đích chính là để khán giả trở tay không kịp.

Vì để gây cười, môn phái của nam chính được thiết lập rất chi là quái gở. An Thụy Phong đóng vai sư phụ 200 tuổi của nam chính, tóc bạc mặt non, đẹp trai trẻ tuổi, pháp lực cao cường, nghiêm túc thận trọng. Mà dưới gối anh tổng cộng có tất cả bốn đồ đệ.

Đại đồ đệ là ông lão hơn 60 tuổi, một diễn viên hoàng kim chuyên đóng vai phụ nổi tiếng trong giới. Nhị đồ đệ là nam chính, tuấn lãng, rực rỡ tựa ánh mặt trời, phóng khoáng, thích nói thích cười. Tam đồ đệ thì lúc nam lúc nữ, làm nam nhân thì mảnh mai yếu đuối, làm nữ nhân lại hiên ngang kiên cường. Mà tứ đồ đệ… là một con cún.

À quên, vai Lăng Hi đóng chính là con cún kia.

Lăng Hi cảm thấy mình đúng là số chó.

Tứ đồ đệ được thiết lập là một con khuyển yêu được sư phụ điểm hóa từ mấy năm trước, thế nhưng khuyển yêu lại học nghệ không tinh, mỗi ngày chỉ hóa thành người được có một canh giờ, hơn nữa sau khi thành người rồi thì nói năng cũng không được lưu loát, chỉ có thể nói được mấy câu ngăn ngắn đơn giản, tỷ như: “Sư phụ, gâu” “Ăn cơm, gâu”. =)))

Diễn một vai cực nhỏ vừa ngốc nghếch vừa ngoan ngoãn vừa bướng bỉnh vừa tri kỷ hơn nữa lời thoại ít, đối với một ca sĩ lần đầu tiên “giật điện” mà nói, thì đây là một vai vừa không khó lại vừa hút fan.

Lăng Hi lật qua lật lại kịch bản, phát hiện diễn viên cún con kia so với nhân loại cậu đây còn nhiều đất diễn hơn! Đã vậy mấy cảnh cún con kia phải đóng độ khó cũng cao hơn hẳn…

… Ít nhất cậu không cần học nó dùng đỉnh đầu đẩy khay cơm cho sư phụ, cũng không cần luyện tập nhảy qua vòng lửa, lăn lăn tấm thép…

Tuy rằng casting chỉ là cho có, thế nhưng đạo diễn vẫn xoáy cậu một phen: “Lăng Hi à, cậu đừng tưởng nhân vật cậu đóng không có lời kịch gì thì không cần kỹ năng diễn nhé, cậu phải hiểu là, nhân vật càng ít lời thoại lại càng cần phải có kỹ năng diễn xuất cao siêu!”

“…”

“Cậu coi đi, cậu là một con chó, hơn nữa còn là một con chó được sư phụ tự tay điểm hóa. Ở trong sư môn, cậu là người thân cận nhất với sư phụ! Cậu phải thường xuyên nhìn hắn, lúc là chó cậu phải nhìn hắn, lúc là người cậu cũng phải nhìn hắn! Thế nhưng cậu lại không thể dùng lời nói để biểu đạt tình cảm của mình với hắn, vậy nên chỉ có thể thông qua ánh mắt để nói cho hắn hiểu!”

“…”

“Đến đây, cậu diễn cho tôi một ánh mắt chó nhỏ thiên chân vô tà đồng thời trong đó bao hàm được lòng cảm kích, quấn quýt, kính phục, ngóng trông ngập tràn!”

Thế nhưng trong đôi mắt của Lăng Hi chỉ có —— “Tuy rằng tui méo hiểu ông đang nói cái gì thế nhưng tui vẫn lắng nghe đây nè”…

“ĐÚNG! Rất tốt!” Đạo diễn đập bàn đứng dậy: “Quá chuẩn, ánh mắt này chuẩn khỏi chỉnh! Cậu được duyệt!”

Lăng Hi: “…”

– Hết chương 03 –

Đấy chính là chân dung anh nhà – Cocker Spaniel và em nó – Corgi =)))

8 thoughts on “[Lăng Hi] Chương 03

  1. thuận buồn xuôi gió => thuận buồm

    Lương Hi cười cứng ngắc => Lăng Hi

    Phong viên rất biết điều => Phóng viên

    đây là do chính tôi làm ra
    => đây là do chính tay làm ra
    => đây là do tự tôi làm ra

    có mắt thầm mỹ => thẩm mỹ

    bên lề đường cos bức tượng => có

    mới nói muốn chiếc vali
    => muốn một chiếc vali

    có sư huynh đệ => sư huynh sư đệ

    kẻ khách thèm muốn => kẻ khác

  2. “… hơn nữa sau khi thành người rồi thì nói năng cũng không được lưu loát, chỉ có thể nói được mấy câu ngăn ngắn đơn giản, tỷ như: “Sư phụ, gâu” “Ăn cơm, gâu”…. ”

    cười chết tôi, cười chết tôi rồi =))))))))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: