[Vườn trẻ] Chương 21

6ab2271336a36256Vườn trẻ thiên đình

Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc ┃ Minh họa: Mao Đoàn Tiểu Kiếm Kiếm

Thể loại: Thần tiên – ấm áp – 1×1 – HE

Thiên giới có một thuyết pháp: ‘Thương hải tang điền (bãi bể nương dâu) nhất luân hồi’, có nghĩa là khi Thương Hải biến thành Tang Điền, hoặc Tang Điền biến thành Thương Hải, thiên đình sẽ phát sinh một lần luân hồi.

Khi Bạch Trạch tỉnh dậy, phát hiện các thượng tiên đã biến hết thành các bạn nhỏ.

Ngọc Đế: Bạch Trạch à, mở nhà trẻ thôi.

Bạch Trạch: Hả?


CHƯƠNG 21: CỬU ANH

Ngươi uống chút Thiên Quân, giúp ta chống đỡ

Chúng tiên thấy Ngọc Đế nói như vậy, cũng không dám hó hé thêm câu gì, nhao nhao tỏ vẻ tiên đan ăn thật ngon.

Ăn xong tiên đan, chính là thời gian chúng tiên hiến lễ. Bắt đầu từ các vị tiên cấp thấp, tứ hải minh châu, ngũ châu linh thảo, các loại trân bảo được trình lên tới tấp cho Vương Mẫu xem.

Bạch Trạch nguyên bản còn đang cao hứng xem trò vui, bỗng nhiên vỗ trán một cái nhớ ra, mình không chuẩn bị quà để tặng cho Vương Mẫu. Mấy ngày qua vội vàng giúp các bạn nhỏ chuẩn bị cho hội Bàn Đào, còn việc mình cần chuẩn bị lại quên không còn một mống.

Mắt thấy sắp đến lượt Đông Hoa Đế Quân lên đài, Bạch Trạch đành lục lọi trong túi càn khôn của mình, xem thử có đồ vật gì có thể đem ra tặng. Hạt giống thượng cổ thần mộc, cái này không thể đưa, y còn hi vọng sau khi núi Thương Trạch dịch chuyển rồi có thể đem ra trồng; Đông Hải Tinh Thạch, cái này cũng không thể đưa, đây là do Đông Hải Long Vương gửi nhờ ở chỗ y, nói là để hưởng ké chút thụy khí giúp Đông Hải bình an…

Nhìn đi nhìn lại, đều không nỡ, Bạch Trạch rất là khó xử.

Phù Lê cảm giác được sự băn khoăn của cục lông nào đó phía sau, đặt chén nhỏ xuống, từ trong tay áo lấy ra một khối ngọc thạch óng ánh long lanh, để vào lòng bàn tay Bạch Trạch.

“Đây là cái gì?” Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, cầm viên đá kia nhìn kỹ. Viên đá mượt mà bóng loáng như đang tỏa sáng, có thể nhìn thấy vô số chấm nhỏ lấp lánh bên trong ám mang, dường như đem toàn bộ ánh sao trên màn trời thu lại bên trong viên đá, xinh đẹp vô cùng.

“Tinh Mạc Già (che giấu màn sao).” Phù Lê duỗi một ngón tay ra, chỉ vào tảng đá, trên đầu ngón tay rót xuống một chút tiên lực, lập tức có thật nhiều chấm nhỏ lấp lánh rơi vào vạt áo Phù Lê, nhìn giống như những ngôi sao từ trên trời rơi xuống. Nếu như rót vào càng nhiều pháp lực hơn, nói không chừng sẽ biến thành dáng vẻ cả bầu trời sao rơi xuống.

“Cái này chơi vui thật.” Bạch Trạch nâng viên đá lên, nhìn chung quanh.

“Nếu như không mang theo lễ vật, có thể đem thứ này dâng lên.” Phù Lê nhàn nhạt nói. Đây chỉ là một món đồ chơi nhỏ, cũng không được coi là pháp bảo cao cấp gì, nhưng trên trời dưới đất lại chỉ có một viên duy nhất, tương đối đặc biệt, tặng cho Vương Mẫu có thể làm nàng hài lòng. Dù sao, Vương Mẫu cũng chẳng so đo Bạch Trạch sẽ đưa nàng cái gì.

Bạch Trạch mắt sáng lấp lánh gật gật đầu, giống như một bé thú con nhận được món đồ chơi mới, cầm viên đá không muốn buông. Phù Lê không nhịn được đưa tay, xoa xoa tóc Bạch Trạch một cái, Bạch Trạch cũng không phát hiện ra động tác này có gì không ổn, còn thú tính khó sửa mà cọ cọ đầu trong lòng bàn tay Phù Lê.

Phù Lê thu tay về như không có chuyện gì xảy ra, che giấu vào trong tay áo rộng lớn, chậm rãi nắm chặt.

Bên kia, Đông Hoa Đế Quân đã đứng dậy, đi tới trước bàn của Vương Mẫu. Tiên y Cửu Sắc Vân Hà dưới ánh mặt trời rạng ngời rực rỡ, làm cho gương mặt tuấn tú giống như mặt trời nắng chói kia càng thêm lóa mắt. Trong tay hắn nhấc theo một giỏ đan bằng trúc ngọc, bên trong chứa đầy quả Phù Tang.

Trên đất nhà mình có đặc sản chốn tiên nhân, không bao giờ phải lo quà biếu, Đông Hoa Đế Quân mỗi lần đến hội Bàn Đào đều sẽ dâng lên quả Phù Tang. Nguyên bản trên núi của Bạch Trạch cũng có rất nhiều đồ vật có thể đem tặng, tỷ như Tầm Mộc Hoa trăm năm mới nở, Đan Mộc Tử ngàn năm mới kết hạt… Đáng tiếc bây giờ núi Thương Trạch bị chìm, Bạch Trạch đã thành một con thú nghèo rớt mùng tơi.

Đông Hoa Đế Quân đem quả Phù Tang dâng cho Vương Mẫu, Vương Mẫu rất vui vẻ nhận lấy: “Đế Quân có lòng.” Dứt lời, đáp lễ lại cho Đông Hoa một giỏ Bàn Đào chín nghìn năm.

Bầu không khí rất tốt, Bạch Trạch đứng dậy chuẩn bị đi tặng lễ, bỗng nhiên Dao Trì cuồn cuộn, đất rung núi chuyển. Bạch Trạch mất thăng bằng, ngã về phía sau, bị Phù Lê vững vàng tiếp được, ôm vào trong ngực.

“Phù Lê…” Bạch Trạch kinh hoảng kêu lên một tiếng, chưa đợi y đứng vững, lại một trận rung lắc dữ dội, ngọc trụ phía sau hai người bọn họ sụp xuống.

Phù Lê ôm chặt Bạch Trạch, tạo kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên quanh thân. Ngọc Trụ tiếp xúc vào kết giới liền hóa thành bột mịn, không đả thương được bọn họ chút nào.

Những người khác thì không có đãi ngộ tốt như vậy, Vương Mẫu từ trên ghế ngồi té xuống, Đông Hoa trực tiếp bị hất quăng xuống thềm ngọc, tinh hoa nhật nguyệt loáng cái liền tiêu tan, Đông Hoa Đế Quân đẹp trai chói mắt đùng cái không thấy bóng dáng, thay vào đó là một bé con nho nhỏ mặc tiên y Cửu Sắc Vân Hà.

Bé con Đông Hoa Đế Quân bò lên, lạch bà lạch bạch nhảy lên thềm ngọc, đoạt lấy giỏ Phù Tang: “Trái của ta chỉ có một cây, ngươi thế nhưng lại có cả vườn, không đổi với ngươi.” Nói xong, liền đem quả Phù Tang bỏ lại vào túi càn khôn, đem mấy quả Bàn Đào ném trả cho Vương Mẫu.

“Ai thèm mấy thứ quả hỏng của ngươi, tướng công ta là Ngọc Đế, ta sẽ bảo hắn hạ lệnh, cướp hết quả Phù Tang của ngươi.” Vương Mẫu mếu máo, thở phì phò nói.

“Huynh đệ như chân tay, nữ nhân như quần áo, ngươi hỏi Ngọc Đế coi, xem hắn có thể vì một bộ quần áo là ngươi mà làm hại ta không?” Đông Hoa vuốt vuốt dải lụa bên hông mình, kiêu ngạo hất cằm nhỏ lên.

Vương Mẫu nghe thấy mình chỉ như quần áo, ngay tức khắc ức đến òa khóc: “Ô oa…”

Cùng lúc đó, các tiên nhân đã bò lên được phát hiện, không chỉ Vương Mẫu cùng Đế Quân, ngay cả Lão Quân và Lý Tịnh cũng đều bị biến thành bé con, nhao nhao kinh hô thành tiếng. Ngọc Đế sứt đầu mẻ trán chạy tới, đem tức phụ nhà mình ôm lên dỗ dành.

“Gào ——” Một tiếng gào thét sắc bén truyền đến, mang theo một trận chấn động, vô số thanh bạch hỏa diễm che kín bầu trời ùn ùn tập kích tới. (lửa trắng xanh = 2.000 độ C)

“Kết giới!” Na Tra nhảy vọt lên không trung, hô to một tiếng.

Thiên binh thủ hộ Dao Trì cấp tốc dùng tiên mâu trong tay, kết thành một lồng phòng hộ tỉ mỉ, chặn lại ngọn hỏa diễm dọa người kia. Nhưng chỉ cản được trong chốc lát, tiên mâu liền bị liệt hỏa đốt cháy.

Một con cự thú cao tới trăm trượng xuất hiện trước mặt mọi người. Con cự thú kia có chín đầu, mỗi cái đều dữ tợn cực kỳ, lộ ra răng nanh màu đỏ thật dài, hướng về phía chúng tiên gào thét.

Cửu Anh! Là Cửu Anh!” Có tiên nhân kinh hoảng hét lên thành tiếng.

Cửu Anh chính là thượng cổ hung thú, phi thường lợi hại, lấy tiên ma làm thức ăn, đã từng nuốt chửng vô số thần tiên, Bạch Trạch năm đó thiếu chút nữa cũng đã bị nó xơi.

Con thú này giết không chết, giống như Phượng Hoàng có thể phục sinh, chỉ có thể đem nhốt tại hàn đầm Tù Thủy trên Cửu Trọng Thiên, dùng lực lượng nguyên thần của mấy vị thượng thần đại tiên phong ấn lại. Bây giờ, mấy vị thượng tiên pháp lực suy giảm, phong ấn đầm Tù Thủy xuất hiện vết nứt, con thượng cổ hung thú này tự mình trốn thoát, lần theo tiên khí đến Dao Trì.

Các tán tiên chưa từng nhìn thấy hung thú bậc này, nhao nhao lấy tiên khí ra: “Nghiệt súc, nơi này há để cho ngươi giương oai!” Một vị tán tiên vừa đứng vào hàng ngũ được ban tiên, rút ra ba thanh tiên kiếm, bay lên trời, nghênh chiến Cửu Anh.

Tiên nhân từng trải lại không dấu vết lùi về phía sau mấy bước.

“Cửu… Cửu Anh…” Bách Hoa Tiên Tử sợ đến sắc mặt trắng bệch, nhấc váy trốn đến phía sau Ngọc Đế, Ngọc Hành Tinh Quân cũng chạy theo, trốn đến bên cạnh Bách Hoa Tiên Tử.

Ngọc Đế trừng Ngọc Hành Tinh Quân một cái: “Ngươi trốn cái gì!”

Không đợi Ngọc Đế đem Ngọc Hành Tinh Quân đạp xuống, Thiên Xu Tinh Quân đứng đầu Thất Tinh Bắc Đẩu liền bay đến đó, một phát tóm được cổ áo Ngọc Hành Tinh Quân, đem hắn quăng đi, ném vào trong Thất Tinh Bắc Đẩu Trận.

Tán tiên kia vừa đến gần Cửu Anh, liền bị thanh bạch hỏa diễm làm tổn thương, cơ thể đứng im không thể động đậy. Một cái đầu của Cửu Anh há mồm nhào tới, muốn đem món thịt nướng tái này nuốt vào bụng.

“Kết trận!” Thiên Xu Tinh Quân ra lệnh một tiếng, Thất Tinh Bắc Đẩu cùng nhau xuất lực, ánh sao màu xanh thăm thẳm trong nháy mắt bao trùm toàn bộ, chặn lại làn sóng hỏa diễm thứ hai.

Na Tra chân đạp Phong Hỏa Luân nhảy lên giữa không trung, phất ra Hỗn Thiên Lăng đem tán tiên bị trọng thương kia quấn trở về, ném xuống đất, còn mình thì lại nhào tới chém giết, biến ra ba đầu sáu tay cùng Cửu Anh giao chiến.

“Oa…” Vương Mẫu nhìn thấy Cửu Anh khủng bố như vậy, sợ đến mức chui vào lồng ngực Ngọc Đế gào khóc không thôi.

“Đừng sợ đừng sợ.” Ngọc Đế đành phải vỗ vỗ lưng dỗ nàng, nhìn về phía Thiên Tôn đứng một bên, nháy mắt.

Một mình Na Tra khẳng định đối phó không được, có thêm Thất Tinh Bắc Đẩu cũng vẫn còn nguy hiểm, vẫn cần một vị thượng tiên ra tay. Nhìn quanh toàn trường, Lão Quân cùng Đông Hoa đều biến thành bé con, cái tên Bạch Trạch kia cũng không biết đánh nhau, đáng tin nhất chỉ có Thiên Tôn.

Quanh người Phù Lê có kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, nên đến cái vạt áo cũng không bị loạn, trong tay còn ôm vững Bạch Trạch đang sững sờ. Đem Bạch Trạch buông ra, cho y một mình một bong bóng kết giới: “Ở chỗ này chờ ta.”

Bạch Trạch nhíu mày, kéo tay áo Phù Lê: “Ngươi đừng tới đó.” Đông Hoa té một cái liền nhỏ đi, mặc dù Phù Lê lưu giữ tinh hoa nhật nguyệt nhiều hơn so với Đông Hoa, cũng không chống đỡ nổi nếu đánh một trận với Cửu Anh, vạn nhất giữa chừng bị nhỏ đi, pháp lực tụt giảm, Phù Lê nhất định sẽ bị thương.

“Ngươi uống chút Thiên Quân, giúp ta chống đỡ.” Phù Lê tách đầu ngón tay Bạch Trạch ra, xoay người nhảy lên không trung, hai tay kết liên hoa ấn, kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên nhanh chóng được tạo thành, đem Cửu Anh bao vây bên trong. Cửu Anh cao trăm trượng, kết giới cũng phải có chu vi đến trăm trượng.

Tinh hoa nhật nguyệt bỗng chốc cạn kiệt, Phù Lê mím môi, đầu ngón tay có chút run.

Bạch Trạch ngay lập tức móc hũ ngọc Thiên Quân ra, ừng ực ừng ực uống mấy ngụm rượu. Nhật tinh chói mắt thông qua sợi Nhân Duyên Tuyến rất dài, nhanh chóng truyền cho Phù Lê. Kết giới vốn dĩ có chút mơ hồ, bỗng chốc hào quang chói lọi.

Thất Tinh Bắc Đẩu lần thứ hai đánh ra một pháp trận màu xanh thăm thẳm, tan vào bên trong kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, Na Tra không sợ lửa thì vẫn còn ở trong kết giới, vung lên Hỏa Tiêm Thương chém bay một đầu của Cửu Anh.

Cửu Anh gào thét một tiếng, trên chiếc cổ bị chặt đầu mọc ra một cái đầu khác, chỉ có điều nhỏ hơn một chút so với chiếc đầu nguyên bản.

“Na Tra, ra ngoài!” Phù Lê mở miệng, thanh âm trầm thấp như sấm sét vang vọng phía chân trời.

Na Tra nhanh chóng lao ra ngoài kết giới. Kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên sở dĩ là kết ấn lợi hại nhất cửu thiên thập địa, chính là bởi vì, chỉ cần Phù Lê đầy đủ tiên lực, phàm là vật lọt vào kết giới, sẽ đều bị hắn điều khiển. Thất Tinh Bắc Đẩu Trận ở bên trong kết giới xoay tròn, từ từ mở rộng, đột nhiên bám vào trên người Cửu Anh.

Cùng lúc đó, mặt đất bên trong kết giới bắt đầu đóng băng, đem Cửu Anh đông lại tại chỗ.

Tinh hoa nhật nguyệt lần thứ hai cạn kiệt, Phù Lê cắn răng, đem chút ít tích trữ trong đan điền cũng bức hết ra. Bạch Trạch có chút say rồi, nhìn thấy khóe miệng Phù Lê tràn ra máu tươi, nhất thời hoảng hốt, ngửa cổ lên đem nguyên vò rượu tu bằng sạch. Tinh hoa nhật nguyệt dồi dào tràn một mạch vào trong cơ thể Phù Lê.

Chỉ nghe một tiếng nổ “Oành ——” thật lớn, kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên nhanh chóng thu hẹp lại, đem băng tinh đánh nát, Cửu Anh cao trăm trượng bị co lại thành một cục ba thước, ở bên trong kết giới nhỏ giọng gào thét, không ngừng dùng đầu va vào kết giới.

Ngọc Đế thở phào một cái, nhanh chóng sai người thu thập tàn cục, đem Cửu Anh đã yên tĩnh lại một lần nữa nhốt vào Tù Thủy. Các tiên nhân tiện tay khôi phục lại ngọc trụ cùng khay bàn, tiên nữ đi ra đem trái cây bị rơi xuống và rượu thu dọn sạch sẽ, Dao Trì một lần nữa khôi phục vẻ yên bình. Chỉ là… chuyện các thượng tiên nhỏ đi, cũng không che giấu nổi nữa, Ngọc Đế vô cùng thê thảm che mặt lại.

“Ôi, Nguyên Soái đại nhân, cho ta mượn bảo tháp nhỏ của ngươi chơi một chút coi!” Cự Linh Thần nhấc Tiểu Tiểu Lý Tịnh lên, làm bộ muốn cướp đi bảo tháp nhỏ của hắn.

“Lão Quân, ha ha ha ha!” Thất Tinh Bắc Đẩu vây xung quanh Lão Quân xem chuyện lạ.

“Ầy, Đế Quân, cho ta ôm một cái nào.” Bách Hoa Tiên Tử ngồi xổm xuống trước mặt Đông Hoa Đế Quân, hưng phấn không thôi vươn tay muốn ôm lấy. Các tiên tử khác cũng vây quanh, tranh cướp muốn ôm Đế Quân một cái, còn có người vươn tay nhéo mặt hắn.

Na Tra xoa cổ tay đau do đánh nhau đi tới, nhìn cha mình đang vung vẩy đôi chân ngắn xíu trong tay Cự Linh Thần, cũng lười quan tâm, cầm lấy một quả Bàn Đào cắn rôm rốp rôm rốp.

Phù Lê chậm rãi đi tới, đem Bạch Trạch đang ngất ngất ngây ngây ôm vào trong lòng, sờ sờ hai gò má nóng lên của y.

“Khà khà khà…” Bạch Trạch uống nguyên một vò rượu nhật tinh, đã say đến không nhận ra đông tây nam bắc, chỉ biết cười khúc khích.

Trong mắt Phù Lê nổi lên chút ý cười, đem ôm Bạch Trạch ngồi vào chỗ, nhìn các tiên nhân đùa giỡn các thượng tiên bé con đến không biết đâu là trời đâu là đất, lạnh lùng nói: “Biến thành đứa nhỏ, trí nhớ của bọn họ cũng sẽ không biến mất, chờ khôi phục pháp lực, những gì hôm nay các ngươi nói bọn họ vẫn sẽ nhớ kỹ.”

Dứt lời, ôm Bạch Trạch lên, nhấc chân trở về Ngọc Thanh Cung, lưu lại một đám tiên nhân ngứa mồm ngứa tay, đứng ngổn ngang trong gió.

—— Tiểu kịch trường: Tuần san bát quái thiên giới số đặc biệt về hội Bàn Đào

Tiêu đề: Cửu Anh vượt ngục, Thiên Tôn anh dũng cứu chúng tiên.

Mục giải trí: Tơ hồng tương liên, Bạch Trạch vì sao say rượu?

Chụp trên đường: Tình sâu nghĩa nặng, ôm kiểu công chúa về nhà đi ngủ.

Chụp trộm: Trong Ngọc Thanh Cung, cảnh-không-thể-miêu-tả lần lượt trình diễn.

Phụ trương: Cẩu tử (paparazzi) chịu đòn, Thiên Tôn đánh đau Thuận Phong Nhĩ, Bạch Trạch phẫn nộ cắn Thiên Lý Nhãn.

<Bản gốc dự tính, các nhà sách online lớn của thiên cẩu đều có! Muốn mua hãy nhanh chân!>

– Hết chương 21 –

Đây là BJD Bạch Trạch, xinh đẹp quá đi~

ls_baizebeast_14

8 thoughts on “[Vườn trẻ] Chương 21

  1. Bị nhầm nè cô
    “Trong mắt Phù Lê nổi lên chút ý cười, đem ôm Phù Lê ngồi vào chỗ”
    Bạch Trạch đáng yêu, say lại càng đáng yêu (//////) k biết chương sau là ai ăn đậu hủ ai đây nhờ

  2. chớp mắt mất cái => mấy cái

    Phù Lê dỗi một ngón tay ra => duỗi

    mỗi cái đều giữ tợn cực kỳ => dữ tợn

    nhìn thấy hung thấy bậc này => hung thần

    cho hắn một mình một bong bóng => y

    Thất Tinh Bắc Đẩu Trận ở bên trong kết giới => Thất Tinh Bắc Đẩu trận

    vung vẩy đôi chân ngắn xíu => đôi chân ngắn bé xíu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: