[Vườn trẻ] Chương 18

6ab2271336a36256Vườn trẻ thiên đình

Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc ┃ Minh họa: Mao Đoàn Tiểu Kiếm Kiếm

Thể loại: Thần tiên – ấm áp – 1×1 – HE

Thiên giới có một thuyết pháp: ‘Thương hải tang điền (bãi bể nương dâu) nhất luân hồi’, có nghĩa là khi Thương Hải biến thành Tang Điền, hoặc Tang Điền biến thành Thương Hải, thiên đình sẽ phát sinh một lần luân hồi.

Khi Bạch Trạch tỉnh dậy, phát hiện các thượng tiên đã biến hết thành các bạn nhỏ.

Ngọc Đế: Bạch Trạch à, mở nhà trẻ thôi.

Bạch Trạch: Hả?


CHƯƠNG 18: PHÙ TANG

Ta muốn ăn một quả

Bạch Trạch nghe thấy dân chúng đuổi tới, nhìn tiểu tổ tông mặt không cảm xúc trong ngực, đau đầu xoa xoa thái dương. Thiên Tôn đại nhân bình thường không gây rắc rối, một khi đã gây rắc rối liền phiền toái to… Tuy rằng vừa nãy Phù Lê nói cũng không sai… Không nghĩ nhiều nữa, ôm bé con tiến vào trong rừng trúc.

Bên trong rừng trúc có trận pháp truyền tống, Bạch Trạch đem tiên lực tụ vào hai mắt, trận pháp bị ẩn giấu kia tựa như đom đóm ban đêm, hiện lên rõ ràng trước mắt. Bạch Trạch ôm chặt Phù Lê, cấp tốc vọt vào trong trận pháp.

Một trận trời đất ngả nghiêng, ngẩng đầu lần nữa, phát hiện hai người vẫn còn ở trong rừng trúc, nhưng mà bốn phía đã không còn tiếng dân chúng ồn ào, thay vào đó là âm thanh côn trùng và tiếng chim ca hót trong núi, cùng với tiếng sóng biển như gần như xa. Gió nhẹ thổi qua, linh khí nồng đậm mang theo mặn mòi hương vị biển, phả vào mặt.

Nơi này đã không còn là núi Côn Du thuộc huyện Côn Sơn nữa, mà là Côn Du chân chính trên biển Đông Hải.

“Oành ——” Một tiếng nổ to vang rền từ trên đỉnh đầu truyền đến, Bạch Trạch ngẩng đầu, liền thấy vô số kim quang và hắc mang nổ tung trên không trung, bị vòng cung vô hình trên đỉnh chặn lại, dư âm của sức mạnh kia không hề bị truyền tới. Bên trong quang ảnh, tựa hồ còn nhìn thấy Hỗn Thiên Lăng đỏ tươi.

“Bọn Na Tra đã đánh tới đây.” Bạch Trạch lo âu nhìn một chút, ôm Phù Lê nhanh chóng đi ra rừng trúc, hướng về phía phủ Đông Hoa Đế Quân.

Phủ Đế Quân được xây dựng đẹp đẽ vô cùng, toàn bộ tiên phủ xây men theo ngọn núi, năm bước một lầu mười bước một các. Dùng thanh thạch làm đá lát đường, rêu xanh mọc dài xanh rờn, tiên vụ lượn lờ xung quanh, cửa đá cao lớn như ẩn như hiện.

Thoạt nhìn phải có đến mấy ngàn bậc thang, Bạch Trạch đương nhiên không thể leo lên. Ôm lấy Phù Lê, dưới chân đạp mây, trong chốc lát liền bay tới phía trước đại môn. Nhẹ nhàng gõ cổng, cửa đá nặng trình trịch chậm rãi mở ra, đạo đồng mặc tiên y nhạt màu đứng sau cánh cửa, cẩn thận liếc nhìn người tới.

“Bạch Trạch Thần Quân?” Đạo đồng thường ngày một biểu tình cũng không có, nay lộ ra mấy phần vui mừng: “Ngài đã tới!”

Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, đạo đồng trên núi Côn Du ở cùng Đông Hoa Đế Quân nhiều năm như vậy, phép thuật thì không có thành tích gì, chỉ mỗi công phu giả vờ giả vịt là học đến sao y bản chính, từ trước đến giờ sắc mặt luôn không biểu hiện vui buồn. Dáng vẻ mừng rỡ thế này, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Đế Quân nhà ngươi đâu?” Bạch Trạch ôm Phù Lê đã mặc lại tiên y thanh sắc, nhanh chân tiến vào phủ Đế Quân. Thấy Phù Lê tựa hồ còn chưa nhận ra được mình vẫn đang bị y ôm trong lòng, Bạch Trạch cũng giả vờ không biết luôn, cứ ôm lấy Thiên Tôn đại nhân mềm mại chẳng chịu buông tay.

“Đế Quân…” Đạo đồng lộ vẻ mặt khó xử, trực tiếp mang Bạch Trạch đi tới khu vườn phía sau.

Hậu viên là vị trí trồng cây Phù Tang, xung quanh có tầng tầng trận pháp, không có lệnh bài chuyên biệt thì không vào được. Ở cổng vườn có một đạo đồng lo chuyện chăm nom, sau khi nhìn thấy Bạch Trạch liền lập tức vấn an: “Thần Quân đại nhân.” Động tác cúi đầu khom người, tràn ngập tiên khí, như thể một giây sau sẽ mọc cánh bay đi.

Đông Hoa Đế Quân là một vị thần tiên phong nhã, đạo đồng dưới trướng hắn cũng đều vô cùng phong nhã, chỉ là bây giờ, hai vị đạo đồng này ánh mắt đều sáng quắc mà nhìn Bạch Trạch, có hơi chút quỷ dị.

“Hừ!” Phù Lê khẽ hừ một tiếng, âm thanh vốn dĩ du dương non nớt như đang làm nũng, truyền đến tai hai vị đạo đồng, lại giống như tiếng sấm sét. Hai đạo đồng sợ hãi không thôi nhìn về phía đứa nhỏ trong lòng Bạch Trạch, ngay tức khắc bị đôi mắt chứa vô vàn đại đạo làm cho khiếp sợ, cứng đờ không thể động đậy.

Bạch Trạch nhưng lại chẳng nghe ra có cái gì không đúng, chỉ bị tiếng hừ mềm mại này cào nhẹ vào tim. Cúi đầu nhìn Phù Lê thì thấy bé con đang nhìn chằm chằm vào hai đạo đồng kia, Bạch Trạch nhìn theo, mới phát hiện ra hai người này khác thường, lập tức ôm Phù Lê quay lưng lại, không để bọn họ đối diện trực tiếp với Thiên Tôn, ho nhẹ một tiếng, nói: “Đế Quân hiện ở ngay phía trước mặt à?”

“Vâng.” Hai đạo đồng hoàn hồn, vội vội vã vã lên tiếng, lấy ra hai tấm lệnh bài mở cửa vườn, cũng không dám nhìn lại bé con trong lòng Bạch Trạch.

Cửa vườn mở ra, linh khí nồng đậm phả vào mặt. Trong khu vườn không hề lớn, thế nhưng kỳ hoa dị thảo lại ở khắp nơi, đương nhiên khiến người ta chú ý nhất, chính là cái cây đại thụ cao mười trượng, năm người mới ôm hết trồng ở chính giữa.

Hình dáng cái cây kia cực kỳ tinh diệu, cành lá xum xuê che kín bầu trời, từ xa nhìn lại như thể một con rồng vọt thẳng lên trời xanh. Đây chính là thần thụ Phù Tang, đã từng là nơi nghỉ lại của Thái Dương Kim Ô. Bây giờ trên cây kết đầy trái Phù Tang vàng óng, dưới ánh mặt trời lại càng rực rỡ lấp lánh.

Có một dải lụa dài cửu sắc từ trên ngọn cây buông xuống, ở trong gió bay bay như làn khói. Trang phục Cửu Sắc Vân Hà, chính là tiên y của Đông Hoa Đế Quân, thoạt nhìn thì giống như màu vàng nhạt trong suốt, khi lay động lại giống như có chín sắc màu, vô cùng đẹp đẽ.

“Đông Hoa, ngươi ở trên đó à?” Bạch Trạch vén cành cây, ngước cổ nhìn lên phía trên, bị quả Phù Tang chói lóa làm cho không thấy rõ lắm.

“Người tới từ phương nào? Hãy xưng tên ra.” Tiếng nói lanh lảnh non nớt, dùng giọng điệu giả vờ kiêu căng, nghe đáng yêu đến bất ngờ.

“Phì ——” Bạch Trạch nhịn không được cười ra tiếng, ôm Phù Lê, chà nhẹ mặt đất, dưới chân hiện mây, trong nháy mắt bay lên ngọn cây.

Trên một cành cây ngang, một bé con đáng yêu như ngọc như tuyết đang ngồi, bé con mặc tiên y Cửu Sắc Vân Hà, trên đầu đội tam xoa kim quan, dải lụa bên hông rơi xuống đất, ở trong gió bay bay. Chính xác là Đông Hoa Đế Quân bị teo nhỏ.

“Đông Hoa nha, đây là Thiên Tôn.” Bạch Trạch nhìn dáng vẻ này của Đông Hoa Đế Quân, không nhịn được muốn cười, cố sức nín trở lại, nắm cổ tay nhỏ bé của Phù Lê vẫy vẫy một cái với Đông Hoa.

Đông Hoa Đế Quân nhìn Thiên Tôn đại nhân đồng dạng tay ngắn chân ngắn, đứng dậy, phất tay áo hành lễ: “Thiên Tôn.”

Đông Hoa Đế Quân, luôn là một thần tiên coi trọng lễ tiết, cho dù nhỏ đi, cũng vẫn cứ là một Đông Hoa ưu nhã lễ phép, chỉ có điều, hắn quên mất rằng tay ngắn chân ngắn thì rất… dễ ngã.

Vừa dứt lời, dưới chân Đông Hoa trượt một cái, tức khắc từ trên cành cây rớt xuống.

Bạch Trạch kinh ngạc hét lên một tiếng, nhanh chóng ra tay, một phát tóm được dải lụa cửu sắc thật dài kia, dừng lại trạng thái rơi tự do của Đông Hoa Đế Quân. Bé con cứ thế bị treo ngược giữa không trung, nhẹ nhàng lung lay theo gió.

Tiểu Tiểu Đế Quân vươn tay bụm mặt, thật sự quá xấu hổ.

Sau khi biết mình nhỏ đi, Đông Hoa liền mở trận pháp phòng hộ ra, đề phòng yêu ma ngấp nghé quả Phù Tang. Người teo, tâm nhãn cũng teo theo, cứ nhất định phải tự mình ở trong vườn bảo vệ cây Phù Tang, đạo đồng khuyên thế nào cũng không chịu nghe.

“Trái Phù Tang lại chín rồi nha.” Bạch Trạch ngồi trên nhánh cây, đặt Đông Hoa và Phù Lê mỗi bé ngồi ở một bên chân, ngửa đầu nhìn quả Phù Tang vàng rực rỡ khắp cây, nuốt một ngụm nước miếng, đưa tay muốn hái một quả. Một tay hái trái cây, việc ôm bé con cũng chỉ có thể dùng một tay, thế là đem Phù Lê và Đông Hoa ôm cùng một chỗ. Đông Hoa tò mò tiến đến trước mặt Phù Lê nhìn, Phù Lê thế nhưng nhăn lông mày nhỏ lại, đưa tay chống trước ngực Đông Hoa, âm thầm dùng sức đẩy hắn.

Bạch Trạch không chú ý tới động tác của hai bé con, rất tự nhiên mà hái một quả Phù Tang, trái này óng ánh long lanh, chẳng khác nào hổ phách, có thể nhìn thấy rất rõ hai cái hột bên trong.

“Ta muốn ăn một quả.” Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, nhìn về phía Đông Hoa.

“Chậm đã.” Đông Hoa Đế Quân đem quả Phù Tang đoạt lại: “Ngươi nói trước đi, tại sao chúng ta đều biến thành trẻ con.” Lời này nghe giống như khi Đế Quân chưa teo nhỏ sẽ nói, rất có khí khái, nếu như quên đi việc… hắn ôm quả Phù Tang xoay người qua một bên.

“Bãi bể nương dâu, luân hồi xuất hiện.” Phù Lê nhàn nhạt nói, đưa tay cướp quả Phù Tang kia, đưa cho Bạch Trạch: “Pháp lực càng cao, biến nhỏ càng sớm.”

Bạch Trạch cười híp mắt nhận lấy, nhồm nhoàm gặm một miếng, lập tức vui vẻ nheo mắt lại. Y đặc biệt thích trái Phù Tang, phần thịt quả trơn bóng vào miệng liền tan, nước quả cực kỳ thơm ngọt, không có bất cứ tạp chất gì, phi thường phù hợp với vị giác của thần thú.

“Oành ——” Quả Phù Tang còn chưa ăn xong, âm thanh một trận nổ lớn từ trên đỉnh đầu truyền đến, một mảng yêu ma đông nghìn nghịt đụng vào kết giới, che kín bầu trời, bốn phía bỗng chốc trở nên mờ tối.

“Chốn cực đông, yêu ma quá nhiều, cứ như vậy cũng không phải là biện pháp hay.” Bạch Trạch đem một miếng cuối cùng nuốt xuống, liếm liếm khóe miệng nói.

Quả Phù Tang đối với yêu ma mà nói, giống như ánh đèn buổi tối và thiêu thân, chỉ cần quả Phù Tang vẫn còn, những yêu ma kia sẽ như tre già măng mọc không ngừng xông về phía bên này.

“Chúng ta đem quả Phù Tang hái hết xuống đi.” Bạch Trạch ôm bé con nhảy xuống dưới đất, ngửa đầu nhìn trái chín khắp cây, nuốt nước miếng một cái. Quả Phù Tang biến mất, những con yêu ma kia sẽ không còn điên cuồng như vậy, Na Tra cũng có thể giảm bớt được chút áp lực.

Đông Hoa Đế Quân đứng chắp tay sau lưng, cúi đầu suy tư một lúc: “Cũng được, đem toàn bộ thu lại, ta và ngươi cùng đi thiên đình.”

Phù Lê mím môi thành một đường thẳng, giơ tay, nhắm vào đầu Tiểu Tiểu Đế Quân bộp một phát: “Nói chuyện cẩn thận.”

Đông Hoa Đế Quân bị đánh cho lảo đảo một cái, quẹt mỏ trừng Phù Lê, từ trong tay áo móc ra một cái túi càn khôn cửu sắc: “Đem quả Phù Tang đều bỏ hết vào đây…” Suy nghĩ một chút, không nhịn được nói thêm: “Không cho ăn vụng.”

Bạch Trạch nhận lấy túi càn khôn, nhìn hai cậu bạn nhỏ. Đông Hoa Đế Quân cúi đầu vuốt vuốt dải lụa bên hông mình, Phù Lê ôm cánh tay nhàn nhạt nhìn y, hai tên này hiển nhiên đều không có ý định giúp đỡ. Vò đầu, Bạch Trạch mệnh lao lực chỉ có thể tự mình leo lên cây, cẩn thận hái quả Phù Tang.

Túi càn khôn này giống như bộ Cửu Sắc Vân Hà trên người Đông Hoa, đều là chí bảo, đem quả Phù Tang bỏ vào linh khí sẽ không bị tiêu tan.

Chứa đầy quả Phù Tang, túi càn khôn bự lại biến thành một chiếc túi nhỏ xinh, Đông Hoa vô cùng hẹp hòi đoạt lại, nhét vào trong tay áo, chắp tay sau lưng đi theo Bạch Trạch ra ngoài.

Hai đạo đồng đứng ở cửa nhìn thấy bọn họ đi ra, lập tức khom người hành lễ.

“Các ngươi ở đây trông nhà giữ vườn, bản Đế Quân đi lên thiên đình.” Đông Hoa hất cằm nhỏ, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, vừa mới dứt lời, liền bị Bạch Trạch ôm lên, cùng Phù Lê ngồi ngốc chung một chỗ.

Phù Lê duỗi tay nhỏ ra, đẩy đẩy ngực Đông Hoa: “Tự mình đi.”

“Dựa vào cái gì?” Đông Hoa nắm lấy cổ tay Phù Lê, cũng đưa tay đẩy lại hắn.

Hai đạo đồng nhìn Đế Quân nhà mình, một khắc trước còn cao sơn ngưỡng chỉ (núi cao để người ta ngưỡng trông), một khắc sau đã bắt đầu cùng bé con trong ngực Bạch Trạch xô đẩy nhau, lập tức cúi đầu, cố hết sức nhẫn cười.

—— Tiểu kịch trường:

Phù Lê: Ngươi đi xuống.

Đông Hoa: Dựa vào cái gì?

Phù Lê: Quần áo của ngươi quá xấu.

Đông Hoa: …

Bạch Trạch: Đừng đánh nhau.

– Hết chương 18 –

Cứ GG Đông Hoa là lại ra một anh tóc trắng áo tím, nhưng Đông Hoa nhà này áo vàng óng ánh chín sắc cầu vồng mới khổ =))) Dùng hình ‘thật’ lại sợ các cục cưng vỡ mộng =))) Kiếm mãi mới ra một bé chibi khá giống =))))))))

Advertisements

6 thoughts on “[Vườn trẻ] Chương 18

  1. y sao bản chính => sao y bản chính

    chứa vô vàn đại đạo => đại đao

    hắn quên mấy rằng tay ngắn chân ngắn => quên mất

    cành cây gây rớt xuống => cành cây gãy rớt xuống

    đưa hay muốn hái một quả => đưa tay

    bốn phía bỗng chốc trở lên => trở nên

    Đông Hoa có là tình địch của ai không ? =))) Của Bạch Trạch hay Phù Lê :))))

    • Tư phàm là Úc Dương Thiên Quân bạn ạ =)))) Đông Hoa Đế Quân mà nổi tiếng nhất thì là của con mụ đường7 trong 3S3T cơ =))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: