[Dáng vẻ] Chương 73

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 73: Một chút cũng không ngọt – [Tạ Trúc Tinh x Vương Siêu 03]

[05]

Cách Lhasa càng lúc càng gần, từ rất xa đã có thể nhìn thấy cung điện Potala, ven đường đi đến nơi đó nở đầy hoa Cánh Bướm, cùng với đồng cỏ xanh biếc mênh mông bát ngát chập chờn trong gió.

Hoa, cỏ, gió, cung điện Potala, lại thêm cả bầu trời xanh mây trắng trong lành hòa cùng một chỗ, như một bài thơ bao la, lại như một bức tranh tráng lệ.

Trì ca đã tới đây nhiều lần, lúc này đang lái xe, nhưng cũng không nhịn được niềm lưu luyến với cảnh sắc tươi đẹp không sao tả xiết này. Mà Vương Siêu thì phờ phạc ngồi trên ghế phụ, mất tập trung cầm điện thoại di động của Trì ca nghịch.

Hắn đeo kính râm bản to, che lại khuôn mặt bị phơi đen đến không thuốc nào cứu nổi của mình, cái đầu bóng loáng gần như có thể phản chiếu lại được bầu trời xanh như tẩy của Lhasa.

Hắn chơi game một lúc, có chút muốn mò vào weibo xem thử, từ ngày đó đến nay, hắn không mang theo di động, chưa vào weibo lần nào, gần đây tin tức gì đứng đầu, có chuyện nào đang hot trên mạng, hắn đều không biết.

Trong điện thoại của Trì ca không có weibo, Vương Siêu hỏi: “Trì ca, anh lưu lượng 3G còn nhiều không? Em muốn tải app.”

Trì ca đáp: “Nhiều, ngày hôm qua mới đăng ký thêm 1GB, anh trai em đặc biệt gọi điện đến dặn anh, sợ không đủ để cho em chơi.”

Vương Siêu liền bắt đầu tải weibo, bậy bạ nói: “Ảnh thật tốt, dù mỗi ngày đều đánh em, nhưng vẫn tốt với em lắm, nếu không phải ảnh có vợ yêu rồi, em thật muốn làm bạn gay với ảnh.”

Trì ca: “…”

Tải weibo xong, Vương Siêu một bên cài đặt một bên hỏi tiếp: “Anh có anh em trai nào không?”

Trì ca nói: “Không có, cả nhà chỉ có mình anh thôi.”

Vương Siêu đăng ký weibo, còn khoe khoang nói: “Có anh trai tốt lắm luôn ấy, hai ông anh của em có thứ gì tốt đều cho em trước tiên…”

Hắn đột nhiên không nói nữa, nhìn chòng chọc vào điện thoại di động.

Trang chủ weibo tràn ngập toàn ảnh là ảnh của Tạ Trúc Tinh, cậu ngày hôm qua tham dự bữa tiệc liên hoan phim truyền hình, bước trên thảm đỏ cùng với cô nàng minh tinh kia, trai đẹp gái xinh, xứng đôi vô cùng. Đến cuối cùng một người nhận được giải thưởng ‘nam diễn viên được yêu thích nhất năm’, một người nhận giải thưởng ‘mỹ nhân thời thượng nhất năm’.

Thật cmn vô nghĩa, chẳng phải đây là lễ trao giải phim truyền hình sao, ‘mỹ nhân thời thượng’ là cái beep gì, sợ người khác không biết mình có người chống lưng à?

Vương Siêu nhìn một lúc, nhìn đến chua ê cả răng, gỡ bỏ weibo, đem điện thoại di động ném sang một bên không xem nữa.

Ở Lhasa dạo chơi hai ngày, trước khi đi có dạo quanh cung điện Potala, nhìn thấy rất nhiều người vây quanh nơi đó chọn mua thiệp lưu niệm, gửi cho gia đình bạn bè.

Trì ca nói: “Em muốn gửi không?”

Vương Siêu không có hứng thú: “Không gửi, anh gửi đi em sẽ chờ anh.”

Trì ca lắc đầu nói: “Anh thường đến đây. Em không gửi cho anh em một tấm à?”

Vương Siêu suy nghĩ một chút, vẫn quay lại, mua 2 tấm, một tấm viết “Đại ca, em yêu anh”, một tấm viết “Anh hai, em yêu anh”, chuẩn bị gửi cho Vương Tề cùng Vương Cẩm.

Rời khỏi chỗ đó một đoạn, hắn quay đầu lại ngó nghiêng, cung điện Potala thiêng liêng như chạm vào trời, phảng phất như một tòa thiên đường.

Hắn nói: “Trì ca, anh đợi em một chút.”

Trì ca hỏi: “Làm gì?”

Hắn không trả lời, chạy trở lại.

Vương Siêu mua tấm thiệp thứ 3, chen ở trong đám người, dùng cái bút sắp hết mực ký tên, lại ghì bút viết một câu, điền địa chỉ, nhét vào trong hòm thư.

Trên đường trở về Bắc Kinh, hắn cùng Trì ca ngủ qua đêm trong một nhà khách tại trạm dừng chân trên đường cao tốc ở Thạch Gia Trang, phòng tiêu chuẩn.

NOTE: Phòng tiêu chuẩn là phòng thường nhỏ nhất, tầng thấp, hướng nhìn hạn chế, trang bị tối thiểu và giá thấp nhất.

Hắn vừa mới mua máy mới, bởi vì làm lại sim không tiện, nên thay số điện thoại mới luôn, gọi điện về cho Vương Tề báo bình an.

Vương Tề hỏi hắn: “Trở về xong ngoan ngoãn ngồi im ở Bắc Kinh, không thể làm bừa nữa, lần này Trì ca bỏ cả chuyện làm ăn để cùng đi với mày, còn quấy rối nữa là tao không tìm được người đi cùng mày đâu.”

Nói xong lại dạy đời hắn vài câu, chắc là có chuyện bận, liền treo máy.

Hắn lấy điện thoại của Trì ca đến, đem mấy tấm ảnh chụp những ngày qua truyền sang máy mình.

Trì ca tắm xong đi ra, nhìn hắn hai tay hai máy nghịch, hỏi một câu: “Gọi điện thoại cho anh em à?”

Vương Siêu truyền ảnh xong, đem điện thoại trả cho người ta, nói: “Ừ, còn bị nghe mắng.”

Trì ca nói: “Anh của em sao cứ coi em như trẻ con thế.”

Hắn nhìn người ta một chút, cảm thấy nói ra không tiện, nói: “Anh ấy bảo là anh bỏ lỡ việc để đi theo em đến đây, xin lỗi, em là một đứa không tim không phổi, cũng chưa từng hỏi thăm anh mấy việc này. Chờ về Bắc Kinh em mời anh uống rượu, muốn uống gì thì uống, muốn uống bao nhiêu cũng được.”

Trì ca nói: “Em đừng nghe anh em nói bậy, anh có giống nó một phút kiếm được mấy triệu đâu, việc của anh cũng không quan trọng gì.”

Gã nằm xuống trên chiếc giường của mình, cười nói: “Em cũng không giống như những gì nó kể.”

Vương Siêu: “Ảnh bảo em thế nào vậy?”

Trì ca nói: “Nó nói em tính tình thiếu gia khó hầu hạ, nếu như em càn quấy không nghe lời, bảo anh cứ thẳng tay tẩn em.”

Vương Siêu: “… Ảnh đối với em thật là tốt.”

Trì ca cười đem điều hòa chỉnh xuống 26 độ.

Vương Siêu nhớ tới trước đây cùng Tạ Trúc Tinh ra ngoài, mỗi lần đều bị ăn một đấm hoặc ăn một đá, hắn nhiều lúc còn cố tình giở cái thói thiếu gia, hắn thích nhìn thấy vẻ mặt Tạ Trúc Tinh lạnh te ra tay tẩn mình, tức muốn chết, nhưng lại không nỡ dùng sức, cái bộ dạng nghiến răng nghiến lợi kia nhìn rất hay.

Mỗi lần hắn bị đánh, đều luôn cảm thấy được rằng Tạ Trúc Tinh yêu mình.

… Chắc hẳn hắn có bệnh đúng không, trở về phải nhờ Vương Cẩm khám cho mình.

Trì ca ở bên kia nói: “Nghĩ gì thế?”

Vương Siêu hoàn hồn, nói: “Không nghĩ gì cả.”

Trì ca nói: “Em đi cả chặng đường này vẫn luôn không vui vẻ, đã gặp phải chuyện gì à?”

Vương Siêu không muốn nói: “Không có chuyện gì, chỉ là phiền muộn trong lòng, đi ra ngoài hóng gió một chút.”

Trì ca nói: “Chậc, nghề của em phải chịu nhiều áp lực lớn, anh nghe nói có người này hút hít người kia tự tử.”

Vương Siêu không lên tiếng, hắn chưa từng bị áp lực bao giờ.

Trì ca còn nói: “Thấy bảo quy tắc ngầm cũng nhiều, phải có người nâng đỡ mới có thể hot.”

Vương Siêu nói: “Không hẳn đều thế, chỉ cần có tư chất tốt, lại chăm chỉ, có tầm nhìn, cũng có thể trở nên hot.”

Trì ca cười cợt, nói: “Đừng nói vòng nói vo để khen chính mình.”

Vương Siêu nói: “Không phải…”

Hắn dừng lại, nhận ra là mình đang nói tới ai.

Vương Siêu không muốn nói chuyện, trở mình làm bộ muốn ngủ.

Trì ca ở phía sau lưng gọi hắn một tiếng: “Tiểu Siêu.”

Hắn nói: “Không nói nữa, ngủ.”

Trì ca yên lặng chốc lát, hỏi một câu: “Em có phải không?”

Hắn chưa phản ứng kịp, trả lời: “Phải không cái gì?”

Bên cạnh có tiếng giường kẹt kẹt, hắn cảm thấy không đúng, quay đầu lại nhìn, Trì ca đứng bên giường hắn, cúi người xuống, một cái tay sắp chạm vào hắn.

Vương Siêu phản xạ có điều kiện chửi câu “Bố đệt” rồi lui về phía sau, giọng Đông Bắc lại tuôn ra: “Anh mần chi rứa!?” (anh làm gì thế)

Trì ca có chút mắc cỡ, tuy nhiên không có ý định đứng lên, vẫn duy trì cái tư thế kia, ngại ngùng nói: “Đang định gần gũi với em.”

Vương Siêu: “…”

Hắn nhìn cánh tay Trì ca, cảm thấy nó còn thô to hơn cả chân mình, phía sau lưng lập tức tuôn một tầng mồ hôi lạnh.

Hắn lui về phía sau, từ bên kia giường trượt xuống đất, chỉ mặc mỗi cái quần lót, luống cuống tay chân cầm quần áo cùng điện thoại, cố gắng hung ác nói: “Anh tránh ra cho tôi!”

Trì ca đứng đó nhìn hắn.

Vương Siêu dán sát vào tường dịch dịch ra tới cánh cửa, kéo cửa chạy ra ngoài.

Xuống dưới lầu, Vương Siêu mua chai nước uống ừng ực, uống xong lập tức gọi điện thoại cho Vương Tề, gọi hai lần Vương Tề đều không nghe.

Hắn đang nổi giận, nhân viên phục vụ tới đấy hỏi: “Anh là khách phòng 606 ạ? Bạn của anh bảo đưa cho anh cái này.”

Là ví tiền của hắn cùng chìa khóa chiếc xe việt dã kia.

Vương Siêu nghĩ lại, không muốn cáo trạng với Vương Tề nữa, họ Trì vừa nãy căn bản là không chạm vào hắn. Hắn biết mình không đánh nhau được, cái cơ thể nhỏ bé kia của Tạ Trúc Tinh còn có thể đè cho hắn không nhúc nhích nổi, cái tay họ Trì này, nếu thật sự muốn chặn không tha cho hắn, hắn căn bản là không chạy được.

Gã này từ khi nào đã bắt đầu có loại chủ ý này, ngẫm lại cả quãng đường đi, hắn không kiêng kỵ chút nào tiếp xúc với họ Trì, bá vai bá cổ lẫn nhau, ngủ chung một cái giường, còn cởi trần cùng nhau uống rượu, đôi khi hắn còn cảm thấy họ Trì khá giống anh đại nhà hắn.

Giống cái rắm ấy! Đại ca hắn sẽ làm ra chuyện thế này à?”

Tại sao hắn lại gặp phải cái chuyện thối nát buồn nôn này chứ?

… Đều cmn do Tạ Trúc Tinh!

Hắn là bị Tạ Trúc Tinh bẻ cong, nếu không phải tại Tạ Trúc Tinh, hắn cũng không có cái khí chất gay này, càng không bị thất tình, sẽ không chạy đi Tây Tạng, sẽ không cùng cái tên họ Trì này ở chung nửa tháng, vừa nãy cũng sẽ không bị họ Trì quấy rối.

Hắn từ nhà khách đi ra, lên xe, nhấn dãy số điện thoại duy nhất mà hắn nhớ.

Bên kia nhấc máy, nhìn số điện thoại lạ, nghi hoặc nói: “… Alo?”

Vương Siêu quay về phía điện thoại chửi ầm lên: “Tạ Trúc Tinh! Bố đệt tám đời tổ tông nhà mày!”

[07]

Cùng Vương Siêu tan rã trong không vui, Tạ Trúc Tinh vốn định về nhà, trên đường nhận được điện thoại của người đại diện, bảo cậu tới đó một lúc, nói có việc cần nhờ cậu giúp.

Cậu liền đi đến, cũng là một nhà hàng, ngoài người đại diện ra, còn có một nữ diễn viên, cùng công ty, trước đây có gặp hai lần, nhưng cơ bản là không có chuyện gì để nói.

Người đại diện không những không giới thiệu, trái lại còn dứt khoát hỏi ngay: “Tiểu Tạ, mau đến đây ngồi, việc là thế này, tối khuya hôm trước, hai chúng ta có phải cùng nhau đi ăn cơm đúng không? Nói chuyện cao hứng quá, nên đến hơn 11h mới về nhà, có chuyện này không?”

Tạ Trúc Tinh đầu óc mơ hồ, gật đầu nói: “Vâng, sao thế ạ?”

Người đại diện quay đầu nhìn nữ minh tinh, nói: “Em xem, anh đã nói là đi cùng Tiểu Tạ mà.”

Nữ minh tinh khoanh tay, nghi ngờ nhìn Tạ Trúc Tinh: “Hai người các anh không phải trước đó đã bàn nhau rồi chứ?”

Người đại diện gấp không chịu nổi, bắt đầu thề có trời đất chứng giám.

Tạ Trúc Tinh lúc này mới hiểu, có chút lúng túng.

Cuối cùng thề thốt đủ kiểu, nữ minh tinh mới tin người đại diện không có đi lêu lổng.

Người đại diện như được đại xá, lúc này mới chuyển sang giải thích với Tạ Trúc Tinh, hắn cùng nữ minh tinh này yêu nhau thầm hơn một năm rồi, vẫn không dám công khai, cũng không dám kể gì cho những người bên cạnh, che giấu rất cực khổ, cũng bởi vì gần nhau thì ít mà cách xa thì nhiều, con gái mà, dù sao cũng hơi mắc bệnh đa nghi, chỉ lo không để ý một cái là có hồ ly tinh nào đấy đến quyến rũ bạn trai đi mất, nên luôn nhìn chằm chằm người rất sát sao.

Nữ minh tinh nghe được lời này rất không vui: “Em nhìn chằm chằm anh là sai à? Em nếu như không yêu anh thì nhìn chằm chằm anh làm gì? Tại sao em lại không nhìn chằm chằm Tiểu Tạ?”

Tạ Trúc Tinh không nhịn được cười cười, đúng thế, nếu như không yêu hắn, sao lại nhìn chằm chằm hắn làm gì.

Người đại diện lại lấy lòng một trận.

Nhìn thấy không còn chuyện gì, Tạ Trúc Tinh liền nói phải đi, cô nữ minh tinh kia lại nói: “Đến cũng đến rồi, tiện thể giúp thêm việc nữa đi, hôm nay chị mới từ nước ngoài trở về, người nhà có mở cho chị bữa tiệc đứng, chị muốn dẫn ảnh đến, nhưng chỉ mỗi ảnh đến vậy thì có vẻ hơi kỳ quái, em nếu như cũng đến thì tốt hơn, coi như là bạn bè mới quen, ảnh lại là người đại diện của em, đi theo đến cũng rất bình thường.”

Gia thế của nữ minh tinh này, Tạ Trúc Tinh cũng từng nghe nói đến, giao thiệp một chút cũng không có gì thiệt, hơn nữa còn có thể giúp người đại diện một tay, nhất cử lưỡng tiện, chuyện này có thể giúp.

Cậu liền đi tới đó.

Tiệc đứng không có người trong nghề, tất cả đều là khuôn mặt lạ, nhưng nhìn trang phục và khí chất, quá nửa là con cháu gia đình quyền cao chức trọng.

Tuy cậu cảm thấy hoàn toàn không hợp bầy, nhưng trái lại cũng đã quen, bình thường đi chơi với Vương Siêu, cũng thường xuyên tương tự thế này. Người đại diện thế nhưng không xong rồi, hắn vốn là theo bạn gái về nhà, đang rất chi cao hứng, nhưng không chịu nổi sự khác biệt, tình yêu vốn đã không dám công khai, cảm thấy mình chỉ là một người đại diện còm không xứng với nhà gái có điều kiện, tận mắt nhìn thấy vòng xã giao của người ta, lại càng phiền muộn hơn, bất tri bất giác uống nhiều mấy chén.

Tạ Trúc Tinh thấy thế, liền khuyên hắn vài câu: “Tiểu Vu thật sự yêu thích anh, anh cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, đã bên nhau rồi, mấy thứ có hay không này, đừng quá quan tâm.”

Người đại diện cười khổ nói: “Em khuyên anh thật đâu ra đấy nhỉ, theo lý ấy, Vương Siêu cũng thật sự yêu thích em, em nghĩ anh không nhìn ra em và Vương Siêu lúc ở bên nhau thì luôn cố gắng kìm nén tình cảm à?”

Tạ Trúc Tinh bị nghẹn họng, không nói lời nào.

Người đại diện tặc lưỡi, nói mấy câu mà ngày thường hắn sẽ không nói: “Tiểu Vu so với Vương Siêu vẫn còn tốt chán, chí ít nói chuyện sẽ cẩn thận, cái tính khí của Vương Siêu, chuyên chọn mấy câu khó nghe mà nói, em có thể chịu được cậu ta như vậy… giỏi phết.” Hắn dựng ngón cái, nói thì như khen ngợi, nhưng lại hơi có chút trào phúng.

Tạ Trúc Tinh nói: “Đang nói chuyện của anh, anh lái sang em làm gì, hai đứa em vẫn tốt, em cũng không cần nhẫn nhịn, em thích nhìn cái dáng vẻ đần độn kia của hắn.”

Người đại diện cười hai tiếng, nói: “Chính em đần thì có, vẫn tưởng cậu ta ngu thật đấy à? Sao em không suy nghĩ kỹ một chút, hơn nửa năm nay, tại sao toàn mấy kịch bản phim thần tượng thiếu muối đến tìm mình? Năm ngoái có một đạo diễn lớn tìm em đấy, nhưng bị cậu ta làm hỏng việc rồi, sau đấy vẫn luôn để ý trong lòng, không đì em lại một chút, sợ em cánh cứng rồi thì tự mình bay đi mất.”

Tạ Trúc Tinh: “…”

Hơn nửa đêm, cậu từ trong nhà nữ minh tinh đi ra.

Trong đầu cậu rất hỗn loạn, nên không chú ý tới có người chụp trộm mình.

Cậu chỉ mải nghĩ, tại sao Vương Siêu lại đối xử với cậu như thế?

Vương Siêu không biết cậu muốn cái gì sao? Cậu tha hương đến Bắc Kinh nhiều năm như vậy, từng ăn bao nhiêu khổ, cũng đều đã kể với Vương Siêu, rốt cục cũng được như bây giờ, nhưng vẫn còn có thể tiến xa hơn nữa, Vương Siêu tại sao lại muốn chặn đường cậu?

Một bên chê cậu không có tiền, mua nhà lởm, mua không nổi đồ dùng gia đình, một bên lại cản trở cậu phát triển, mỗi ngày ngủ trên cùng một cái giường, lại lén lút muốn điều khiển cậu.

Được lắm, quả thực rất được.

Cậu trở về nhà, ngồi trên giường nhìn xung quanh phòng ngủ, lúc trước khi trang trí nhà, cậu mỗi ngày đều chạy đến giám sát, sửa sang xong, mua thêm đồ dùng, cậu hưng phấn dẫn Vương Siêu đến xem nhà của bọn họ.

Lúc đó thằng ngu kia nói thế nào nhỉ: “Em mua cái giường lởm này ở đâu đấy, xấu vê lờ, nhìn thấy nó đang cương cũng dẹo, em đừng có tiếc tiền, nhanh nhanh đổi đi.”

Ba mẹ cậu lên đây cũng sắp nửa tháng, Vương Siêu vẫn ‘xấu hổ’ không muốn gặp, trước nay cũng không đề cập tới việc để cậu đi gặp gia trưởng nhà họ Vương, đừng nói đến cha mẹ, ngay cả đi gặp anh đại trong truyền thuyết kia, Vương Siêu cũng đều không nhắc tới một chữ.

Đến cùng ai mới là thằng ngu? Chính là Tạ Trúc Tinh cậu đây này.

Mãi cho đến khi trời sắp sáng, cậu mới từ trong sự hoảng hốt chậm rãi ngủ.

Hơn 7h, ba mẹ gõ cửa, đứng bên ngoài nói hôm nay muốn đi kiểm tra lại.

Cậu tốt xấu gì cũng là người nổi tiếng, không tiện đi bệnh viện, cũng may ba mẹ đã đi tới mấy lần rồi nên cũng quen đường, vậy là cách cánh cửa nói: “Vậy hai người đi cẩn thận một chút, con đau đầu, ngủ thêm một lát.”

Ba mẹ mới vừa đi, điện thoại di động lại vang lên.

Người đại diện nói trong điện thoại: “Tiểu Tạ, tối hôm qua em đến nhà Tiểu Vu, bị chụp được.”

Lọt vào ống kính vừa vặn chỉ có hai người là cậu cùng nữ minh tinh, rạng sáng đi ra thì bị chụp, cũng chỉ có mình cậu.

Cậu cúp điện thoại, tắt máy rồi ngủ tiếp.

Yêu người nào, cậu hiện tại cũng chẳng buồn quan tâm.

Không biết qua bao lâu, cậu lại bị đánh thức.

Vương Siêu đứng trước giường, bộ dạng nổi giận hỏi cậu: “Nửa đêm làm gì đi đâu?”

Giả bộ chẳng giống chút nào, căn bản là đang không tức giận, vẻ mặt muốn cười nhưng cố nhịn, làm như quan tâm lắm chuyện cậu cùng người khác có một chân?

Cậu đau đầu kinh khủng, không hơi sức đâu để phí với người này nữa, cậu đã phát cáu bao nhiêu lần, động thủ vô số kể, Vương Siêu vẫn giữ nguyên cái bộ dạng như trước, bọn họ căn bản không phải là người cùng một thế giới.

Chi bằng chia tay đi, đừng làm liên lụy đến nhau nữa, cậu chỉ cần mỗi ngày bận tâm đến chuyện làm sao để có thể càng hot hơn là được, không cần lại phải quan tâm Vương Siêu ngày hôm nay có an phận thủ thường hay không, có còn yêu cậu hay không.

Còn Vương Siêu, muốn đi bao dưỡng ai, thì cứ đi bao dưỡng người ấy, tìm một người đẹp, còn biết nghe lời.

Chia tay từ hai phía, ai cũng vui mừng.

Vương Siêu đẩy cửa đi rồi, cậu nghe thấy tiếng Vương Siêu ở bên ngoài thô tục mắng một câu, còn là chửi đệt mẹ cậu.

Cậu nghĩ, vĩnh viễn đừng nên gặp lại nhau, nếu còn gặp nữa cậu sẽ đánh chết cái thằng ngu này.

– Hết chương 73 –

Siêu Ngu, Siêu đáng bị ăn đòn, đừng thương Siêu =)))

Advertisements

18 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 73

  1. Nếu nói TTT IQ/EQ đều cao hơn Siêu lại biết tính Siêu cmn là như vậy vẫn iu, còn ở với nhau gần 2-5 rồi, bây giờ mới trách móc rồi chia tay lại đi “giải trình” như vầy vầy. tui đọc cũng chẳng thích TTT hơn được. vẫn iu Siêu siêu nhoi nhoi…

  2. Sao tui vẫn méo thể ghét chú Siêu được =))))) Còn cuộc tình của 2 chú thì nó nhây quạ =)))
    Tóm lại cả 2 không chịu nói bản thân nghĩ cái gì, ng` này nghĩ thế này, ng` kia tưởng thế kia, ở chung cũng mấy năm rồi mà cứ như zai mới quen =))))))

  3. Kể ra mà tiểu Tạ giải thích mọi thứ cho em nó để em nó đỡ hiểu lầm về tình cảm của mình thì có phải em nó sủng anh lên tận trời ko?
    Mà các mẹ đừng trách tiểu Tạ ko hiểu về con người của Vương Siêu, k tin vào chân thành của em nó bởi vì chính e Siêu dù yêu anh n vẫn cho anh là con người hám fame, lợi dụng đấy thôi.
    Tiểu Tạ chắc chắn sẽ cảm thấy rất khó chịu với cách e Siêu cư xử vs ba mẹ mình (dù vụ này do EQ số âm của e chứ k có ý khinh rẻ j). Chưa kể thường ngày em còn suốt ngày chê bai thứ nọ thứ kia của anh Tạ là rẻ đểu các kiểu. Là một thằng đàn ông, nỗ lực kiếm tiền, cố gắng vun đắp cho ngôi nhà mình, cẩn thận lựa chọn đồ đạc bên trong xong eny xuất thân quý tộc bước đến như 1 vị thần và bảo mấy câu kiểu: sao anh mua cái thứ rẻ tiền đó làm gì, tôi nhìn thôi đã chịu k nổi, tôi k có quen dùng 3 cái thứ đồ đó, anh mua cái gì xịn xịn chút coi. Thử hỏi cảm giác lúc đó lòng tự trọng, thành ý, tình cảm của mình bị đả thương đến mức nào?
    Tiểu Tạ, đến má thương.
    #đảng_viên_đảng_công_khống

  4. ́”đề cấp”

    dù ủng hộ hai chế đến với người mới nhưng mà chắc chả có thằng ngu nào hốt Siêu ngu nữa nên thôi, hãy để hai thằng anh nó đền bù cho Tạ :))))))

  5. Vương Siêu dán sát tường => Vương Siêu dán sát vào tường

    Người đại diện nhưng không xong rồi => Người đại diện thế nhưng không xong rồi

    tình yêu vốn đã không dám công khái => công khai

    cố gắng kìm nén tinh cảm à => tình cảm

    Năm ngoái có một đạo diễn lớn tìm em ấy => tìm em đấy

    từng ăn bao nhiều khổ => bao nhiêu

    còn là chửi đệt mẹ câu => mẹ cậu

  6. Thực ra đọc đoạn này thấy Siêu Siêu bị M nặng lắm r. Lại còn bị đánh mới thấy dc yêu. (⊙_⊙)
    Còn anh 3T thì bị phản bội 1 lần r cux vì hoàn cảnh nên ảnh muốn vươn lên cux phải. Thật chứ đàn ông ai chả muốn ra trò ra trống. Ban đầu ổng quen Siêu Siêu là để nổi tiếng còn gì.
    Mình nghĩ có lẽ sau 1 khoảng thời gian anh ta bình tĩnh lại thì sẽ thấy cái sau của mình thôi. Thời gian quá ngắn, nghĩ không thông.

    • Tuổi thơ dữ dội là đây. :))) cơ mà bình thường bị giáo dục thường xuyên thế này phải ra biến thái hay nhu nhược. Siêu thì càng lúc càng cứng cánh. :))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: