[Dáng vẻ] Chương 70

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 70: Vua sư tử

Vương Cẩm mang Ngạn Dung đi Disneyland chơi hai ngày, Bắc Kinh khô nóng nghênh đón trời mưa liên tiếp mấy ngày, nhiệt độ tháng bảy cũng theo đó hiếm khi được dịp dễ chịu hẳn.

“Anh nhìn cái này đi, đáng yêu đúng không?” Ngạn Dung vội vàng khoe hàng cậu mang từ Disneyland về, giơ một con thú bông Simba bé cưng lên, nói: “Rất đáng yêu đúng không?”

Vương Siêu đưa tay nhận lấy, sư tử con nho nhỏ, moe moe, để trên tay cũng không rơi, hắn lắc lắc tay, sư tử con liền rung chân rung tay, hắn có chút yêu thích, đến độ cầm không buông tay nghịch một lúc.

Ngạn Dung liền hào phóng nói: “Con này cho anh đó, em còn có một con càng đáng yêu hơn, anh coi nè.”

Cậu lại lấy ra một con thú nhồi bông, là Mufasa cùng Tiểu Simba liền nhau, Tiểu Simba nằm nhoài trên lưng Mufasa, hai cha con thân mật không kẽ hở.

Cậu đem hai con sư tử ôm vào trong ngực, vui vẻ nói: “Vương Cẩm Châu cũng đặc biệt thích cái này.”

Vương Siêu nghe thấy cậu trong lúc tình thú có gọi Vương Cẩm là ‘ba ba’, dâm đãng cười khà khà hai tiếng.

Ngạn Dung lại cầm quà tặng ra, lúc cậu cùng Vương Siêu chơi với nhau, có nghe Vương Siêu nói thích siêu anh hùng Marvel, nên đặc biệt mua cho Vương Siêu huy hiệu và móc khóa hình Marvel, Iron Man Captain America gì đó, mỗi kiểu đều mua một cái.

Hai người chơi đến tận trưa, ăn cơm xong, Vương Siêu liền muốn đi ra ngoài công tác, hắn muốn phát hành Album cá nhân Vol.2 của mình sau khi solo.

Mấy ngày nay ở Thượng Hải chơi hăng quá nên Ngạn Dung hoàn toàn không muốn ngủ trưa, hỏi: “Anh tiện đường không? Em muốn đến bệnh viện.”

Vương Siêu nói: “Đến đấy làm gì? Anh hai đi làm đó, em có đến ảnh cũng không cùng em chơi đùa được đâu.”

Ngạn Dung nói: “Em không muốn ở nhà một mình, em mang bài tập theo, có thể ngồi làm trong văn phòng của anh ấy.”

Vương Siêu sờ sờ huy hiệu Iron Man trước ngực, cười trêu: “Không tiện đường cũng có thể đưa em đi.”

Ngạn Dung cao hứng chạy đi thu dọn sách vở và balo.

Vương Siêu đưa cậu đến đấy xong đi luôn, mình cậu đeo balo đi lên tầng tìm Vương Cẩm.

Cửa phòng làm việc khép hờ, Ngạn Dung liền trực tiếp đẩy cửa vào, nhìn thấy Vương Cẩm nằm chợp mắt trên chiếc giường khám kia, liền nhẹ chân nhẹ tay đi vào, chậm rãi đóng kín cửa, đi tới cạnh giường nhìn Vương Cẩm.

Vương Cẩm không mặc áo blouse trắng, trên mặt đeo bịt mắt, lồng ngực phập phồng đều đều, không có bị đánh thức.

Ngạn Dung nghĩ lại một chút, tối hôm qua bọn họ từ Thượng Hải trở về, bởi vì trời mưa, kẹt xe rất nghiêm trọng, hơn 12h mới về được nhà. Cậu còn rất hưng phấn, đem mấy con thú bông và đồ lưu niệm đem hết ra bày trên giường, chờ nghịch đủ, lúc ngủ cũng sắp 3h rưỡi rồi.

Thế nhưng Vương Cẩm sáng nay vẫn 7h đã rời giường đi làm.

Anh hẳn là rất mệt nhỉ.

Ngạn Dung lui lại mấy bước, đến bên bàn làm việc ngồi xuống, gục xuống bàn nhìn Vương Cẩm ngủ, lại suy nghĩ, cảm thấy mình hình như quá ham chơi, quá không hiểu chuyện.

Sau một lát, Vương Cẩm giật giật, vừa tháo bịt mắt vừa ngồi dậy, trước mắt còn có chút mơ hồ, sau đó liền nhìn thấy Ngạn Dung bên cạnh bàn.

Vương Cẩm: “… Đến lúc nào thế?”

Ngạn Dung còn đang nằm nhoài ở đó nhìn anh, nói: “Được 5′ rồi, Vương Siêu đưa em đến.”

Vương Cẩm đứng dậy đi đến đấy xoa xoa tóc cậu, cười nói: “Anh vừa mở mắt ra, còn tưởng mình vẫn đang mơ.”

Ngạn Dung ngửa mặt lên nói: “Anh vừa nãy mơ thấy em à?”

Vương Cẩm nói: “Ừ.”

Ngạn Dung hứng thú nổi lên, không nằm úp sấp nữa, ngồi dậy nói: “Mơ về em thế nào?”

Vương Cẩm vẫn chỉ cười, nói: “Không nói cho em.”

Ngạn Dung nói: “Mộng xuân hả?”

Lời này vừa nghe là biết ngay học từ Vương Siêu, Vương Cẩm không trả lời vấn đề này, nói: “Mang bài tập theo chứ?”

Ngạn Dung bé ngoan nói: “Có mang, chờ lát nữa anh cứ yên tâm công tác, em ngồi ở đây làm bài tập.”

Vương Cẩm cúi người xuống, Ngạn Dung nhanh chóng cười nhắm mắt lại, hai người trao cái hôn ngọt ngào.

Hôn xong, Vương Cẩm đi đến cạnh giá treo lấy áo blouse trắng mặc vào, nói: “Buổi chiều có một buổi hội chẩn lớn, sẽ rất bận đấy, vậy nên em phải cố gắng làm bài tập, không được chỉ lo chơi.”

Ngạn Dung từ ghế ngoài đổi đến ghế trong bàn làm việc của Vương Cẩm, không câu nệ gì ngồi ở đó, nói: “Biết rồi!”

Vương Cẩm đi ra ngoài, cậu một mình nghiêm túc cẩn thận làm bài tập hè.

Làm hơn một tiếng đồng hồ, mỏi tay, cậu mới dừng lại, dùng cốc của Vương Cẩm uống nước xong, cũng đến cái giường khám bệnh kia nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, lúc mở mắt nhìn thấy tấm bản đồ cơ thể người trên tường, nhớ đến một ít chuyện cũ, thân thể có chút nóng lên, vội vàng ngừng lại không dám nghĩ nữa, bò dậy trở lại bàn, lấy điện thoại di động ra chơi.

Cậu khi nãy làm bài tập nên tắt wifi, hiện tại vừa mở lên, phát hiện mấy bức ảnh đi Disneyland chơi đăng trong group lớp sáng nay nhận được rất nhiều bình luận và like, ngoại trừ nói hình như chỗ đó rất đẹp chơi rất vui, còn có mấy bình luận hỏi “Đi với ai đó? Sao mấy bức ảnh có mỗi mình cậu thế hử?” Chỉ có mấy bạn học chơi thân mới bình luận trêu chọc kiểu này.

Lần trước cậu ở trường công khai chuyện cậu và Vương Cẩm yêu nhau, sau đó tuy rằng không ai ở trước mặt cậu nói mấy câu khó nghe, nhưng vẫn sẽ có mấy người ngấm ngầm nói này nói nọ, cậu cũng không muốn quá kiêu căng, nên xưa nay chưa từng ở trong group lớp nhắc đến Vương Cẩm hoặc đăng hình anh, lần này cũng chỉ đăng mấy tấm Vương Cẩm chụp một mình cậu.

Vương Cẩm trong tấm ảnh nào cũng đều rất đẹp trai, không thể đăng khá là đáng tiếc.

Ngạn Dung quay lại Timeline thưởng thức khuôn mặt đẹp trai của Vương Cẩm một lúc, rồi lại cảm thấy chỉ có mình mình nhìn thấy thôi cũng tốt, Vương Cẩm đẹp trai thế này là của cậu, không muốn để cho những người khác xem.

Lúc này có người đến gõ cửa, Ngạn Dung đáp một tiếng: “Chủ nhiệm Vương không có ở đây.”

Cửa bị đẩy vào, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc, người kia nói với cậu: “Thì ra là cậu ở đây à? Ba ba cậu đi đâu rồi?”

Là cậu trai tên Thông Thông kia, cậu ta không có ngồi xe lăn, vững vàng đứng ở cửa.

Ngạn Dung có chút kinh hỉ, nói: “Cậu khôi phục rồi, thật là tốt quá!” Một giây sau lại xị mặt xuống, hỏi: “Cậu tìm hắn làm gì?”

Thông Thông nói: “Ngày mai tớ phải xuất viện rồi, muốn đến chào tạm biệt chú ấy.”

Ngạn Dung nghĩ một chút, cảm thấy đây ngược lại cũng là lần cuối, chi bằng hào phóng tí, thế là nói: “Hắn bận việc rồi, chờ đến lúc trở lại, nếu như kịp, thì có thể chào tạm biệt.”

Thông Thông hết sức cao hứng, nói: “Vậy tớ có thể vào chờ chú ấy không?”

Ngạn Dung nói: “Có thể.”

Thông Thông đi vào, Ngạn Dung chỉ chỉ cái ghế, nói: “Cậu ngồi yên đó, không được lộn xộn.”

Thông Thông liền nghe theo lời cậu ngồi xuống.

Yên lặng chốc lát, Thông Thông chủ động nói: “Tớ tên Diệp Văn Thông.”

Ngạn Dung khó chịu nói: “Tôi là Ngạn Dung.”

Thông Thông nói: “Vương Ngạn Dung?”

Ngạn Dung: “… Tôi không phải họ Vương.”

Thông Thông cho rằng cậu theo họ mẹ, cũng không hỏi kỹ, nhìn thấy trên bàn có bài vở, hỏi: “Các cậu nhiều bài lắm à?”

Ngạn Dung nói: “Không nhiều lắm.”

Thông Thông nói: “Tớ đã lỡ mất bài giảng hai tháng, sau khi xuất viện còn muốn học bù, nhất là Vật Lý, tớ đặc biệt thích môn Vật Lý, cậu học giỏi nhất môn nào?”

Ngạn Dung – Vật Lý không tốt – giật giật môi, cuối cùng vẫn nói: “Trung Văn.”

Thông Thông kinh ngạc nhìn cặp mắt xanh của cậu.

Ngạn Dung nói: “Thật đó, thành tích Trung Văn của tôi lần nào cũng đứng đầu lớp.”

Thông Thông: “… Trường cậu có người Trung Quốc nào không?”

Ngạn Dung từ chối trả lời vấn đề này.

Vương Cẩm bận bịu nguyên cả buổi chiều, buổi hội chẩn cuối cùng cũng kết thúc, anh trở lại văn phòng, nhìn thấy Thông Thông cùng Ngạn Dung sóng vai ngồi một chỗ, hai cái đầu sắp sát hẳn vào nhau, đang cùng nhau nghĩ cách giải bài tập trên sách.

Thông Thông nhìn thấy anh trước tiên, vui vẻ đứng lên, nói: “Chủ nhiệm Vương, chờ chú nửa ngày rồi đấy, cháu ngày mai sẽ xuất viện, đến chào tạm biệt chú đây.”

Cậu ta hưng phấn nói chuyện với Vương Cẩm, anh đáp lại từng câu, đôi mắt quét một vòng quanh Ngạn Dung, Ngạn Dung lại không có ngẩng đầu, tập trung tinh thần làm bài tập.

Chờ Thông Thông nói hết mấy lời muốn nói, phải đi, chào Ngạn Dung một tiếng: “Ngạn Dung, tớ đi đây.”

Ngạn Dung lúc này mới ngẩng đầu lên nói: “Được, chúng ta liên lạc weixin sau.”

Trên đường rời khỏi bệnh viện, cậu đặc biệt hưng phấn nói với Vương Cẩm: “Diệp Văn Thông dạy em một ít phương pháp để giải bài tập Vật Lý, em thử một chút, thật sự rất hữu dụng, đây là lần đầu tiên em cảm thấy Vật Lý cũng rất thú vị, cậu ta siêu thật đó.”

Vương Cẩm: “… Ừ.”

Ăn cơm xong về nhà, Ngạn Dung chạy lên tầng, tận dụng mọi thời cơ để làm ba trang trong sách bài tập Vật Lý, tốc độ cực nhanh, bình thường lúc làm bài câu nào cũng hỏi Vương Cẩm, hôm nay ấy nhưng một lần cũng không có hỏi.

Vương Cẩm ngồi bên cạnh đọc sách, đọc sách được một lát lại ngẩng đầu nhìn cậu một cái.

Chờ cậu làm xong, đem bỏ bút xuống, lười biếng duỗi người, đi qua đấy nhìn Kindle của Vương Cẩm, nhưng cậu xem không hiểu luận văn y học, lại quay về bàn ngồi, cầm điện thoại lên ấn ấn ấn.

Vương Cẩm nghe thấy tiếng tin nhắn weixin từ chỗ cậu, hỏi: “Nói chuyện với ai đấy?”

Ngạn Dung nói: “Diệp Văn Thông á.”

Vương Cẩm bỏ Kindle xuống.

Ngạn Dung một bên nhắn weixin một bên mừng rỡ nói: “Nếu như quen cậu ta sớm một chút thì tốt quá, em có thể yêu môn Vật Lý sớm hơn.”

Vương Cẩm: “…”

Anh dạy lâu như vậy cũng đâu thấy yêu, giờ có một buổi trưa đã yêu rồi, hay quá ha.

Hai người trước sau tắm rửa sạch sẽ, cùng lên giường.

Ngạn Dung nằm bên cạnh nhìn chằm chằm Vương Cẩm một lúc, Vương Cẩm giả bộ không biết, ngày thường Ngạn Dung mà bắt đầu kiểu này, không bao lâu sẽ ngay lập tức nhào lên cầu ân ái.

Anh sẽ chờ.

Kết quả Ngạn Dung nhìn anh không được bao lâu, cũng không nhào lên, lại cầm điện thoại bắt đầu lên weixin tán gẫu.

Vương Cẩm thất vọng vô cùng tận.

Cảm giác hiện tại của anh khá giống khi ấy, khi phát hiện Ngạn Dung và Ben rất thân nhau.

Cái cậu bệnh nhân tên Diệp Văn Thông kia, cẩn thận ngẫm lại, hình như cũng là một cậu bé trẻ tuổi đẹp trai.

Buồn bực đến độ muốn hút thuốc, nhưng là không có thuốc để hút, anh đành đứng dậy xỏ dép đi trong nhà, rót chén nước uống. Quay lại thì nhìn thấy trên bàn Ngạn Dung, một đống thú nhồi bông Disneyland được cậu chồng một đống từ lớn đến nhỏ bày ở đó, nhìn cẩn thận, đột nhiên cảm thấy thiêu thiếu cái gì.

Anh hỏi: “Ngạn Dung, con Simba bé con kia đâu?”

Ngạn Dung mắt đang dán vào điện thoại, đáp một câu: “Em trai anh thích, cho ảnh rồi.”

Vương Cẩm không nói tiếp nữa, lên giường.

Ngạn Dung không phát hiện cái gì, hai tay còn đang cầm điện thoại ấn ấn ấn.

Vương Cẩm lại đứng lên, lần này không phải đi uống nước, trực tiếp mở cửa ra ngoài.

Ngạn Dung: “? ? ?”

Qua mười mấy phút, Vương Cẩm mới trở về.

Trong tay cầm con thú nhồi bông Simba bé con sáng nay Ngạn Dung đưa cho Vương Siêu.

Ngạn Dung: “…”

Vương Cẩm đem Simba bé con đặt lên trên cùng chồng gấu.

Ngạn Dung bỏ điện thoại xuống, hỏi: “Anh thích nó sao?”

Vương Cẩm nói: “Ừ.”

Anh quay lại giường, nằm xuống, nhắm mắt lại.

Ngạn Dung ngồi bên cạnh nhìn anh.

Lúc ở trong cửa hàng Disneyland mua mấy con thú nhồi bông này, Ngạn Dung chọn con Mufasa cùng tiểu Simba liền nhau kia, con Simba con đơn này là Vương Cẩm chọn.

Ngạn Dung lúc đó nói: “Em thích Mufasa, không phải con này.”

Cậu nhớ lại Vương Cẩm hình như có nói một câu: “Mufasa thích nó.”

Ngạn Dung trong chớp mắt mở cờ trong bụng, nhào lên người Vương Cẩm, vui vẻ nói: “Vương Cẩm Châu, anh tại sao không nói rõ ra? Em còn tưởng là anh mua cho em, Vương Siêu nói thích, nên em mới cho ảnh, nếu như anh nói sớm, em còn lâu mới nỡ cho.”

Vương Cẩm mở mắt ra.

Ngạn Dung hôn cằm anh một cái, làm nũng nói: “Ba ba, con chính là Simba nhỏ của ba.”

Vương Cẩm rốt cuộc cũng nở nụ cười, một tay đem Ngạn Dung ôm vào trong ngực, một tay khác hướng xuống dưới sờ soạng, bóp bóp thịt mông mềm mại của Ngạn Dung.

Ngạn Dung bị bóp đến thoải mái, nhưng lại giẫy giụa không cho anh sờ tiếp, nói: “Ngày hôm nay không muốn làm tình.”

Vương Cẩm hỏi: “Tại sao?”

Ngạn Dung nói: “Anh mấy ngày hôm nay đều không ngủ ngon, còn phải đi làm, anh quá mệt mỏi, ngày hôm nay nên ngủ sớm một chút.”

Vương Cẩm kỳ thực cũng nghĩ, Ngạn Dung mấy ngày nay toàn chơi, buổi tối còn phấn khích không ngủ được, hôm qua hơn 3h mới ngủ, giờ vẫn nên ngủ sớm một chút tốt hơn, liền ngừng động tác, chỉ ôm Ngạn Dung nói: “Vậy thì cùng nhau ngủ sớm một chút.”

Anh vươn tay tắt đèn, Ngạn Dung nằm nhoài trong lồng ngực của anh tìm một tư thế thoải mái, không động đậy.

Một lát sau, Vương Cẩm nói: “Ngạn Dung.”

Ngạn Dung hỏi: “Hả? Anh sao còn chưa ngủ?”

Vương Cẩm cười nói: “Em không phải cũng vẫn thức à?”

Ngạn Dung nói: “Em… em đang nghĩ bài tập Vật Lý, Diệp Văn Thông vừa nãy ở trên weixin lại dạy em vài chiêu.”

Vương Cẩm lại không cười nữa.

Ngạn Dung còn muốn nói gì đó, trên mông đột nhiên bị tét một cái.

Không quá đau, nhưng âm thanh rất là vang.

Cậu hơi ngu người: “Anh sao lại đánh em?”

Vương Cẩm nói: “Anh nổi nóng.”

Ngạn Dung: “… Cái gì?”

Vương Cẩm nói: “Không được phép nằm trong lòng anh nhắc đến người khác.”

Ngạn Dung: “…”

Vương Cẩm chỉ khi ở trong bóng tối mới chịu phát cáu như thế này.

Ngạn Dung cười nhẹ một tiếng, cố cọ cọ mặt vào ngực Vương Cẩm, nói: “Anh làm rất tốt, ghen liền phải nổi nóng.”

Vương Cẩm lại nhẹ nhàng xoa xoa mông cậu, kỳ thực vẫn sợ đánh cậu đau.

Ngạn Dung ấy nhưng nhớ lại dư vị ấy, vô cùng yêu thích nói: “Anh lại tét em cái nữa đi, câu nói kia cũng lặp lại một lần luôn.”

Vương Cẩm: “…”

Yên tĩnh chốc lát, Ngạn Dung nói: “Em có chút hối hận rồi.”

Vương Cẩm vốn cũng không muốn đánh cậu, cũng đâu có máu S.

Ngạn Dung bò dậy, cởi quần lót nhỏ, sau đó tách hai chân ra, cưỡi trên người Vương Cẩm, hiển nhiên đã hơi động tình, cúi xuống, môi hầu như dán sát vào môi Vương Cẩm, nhỏ giọng nói: “Chúng ta vẫn nên làm tình đi, em quá thích anh như vừa nãy, anh nhanh chịch em đi, nhanh lên một chút nhanh lên một chút.”

Dưới tầng làm đến long trời lở đất.

Trên tầng Vương Siêu phiền muộn đến chết mất thôi.

Hắn vừa nãy đem mấy cái huy hiệu siêu anh hùng Marvel gài hết lên ngực, dương dương tự đắc định tự sướng một tấm, còn chưa kịp mở camera, liền bị Vương Cẩm tông cửa mà vào làm cho sợ đến run run một cái, di động không cầm chắc rớt luôn xuống đất.

Hắn nghĩ mình lại làm chuyện xấu gì bị tóm được, dù sao cảnh tượng bị đánh ngày trước cũng đều là như thế, nhưng nghĩ tới nghĩ lui hình như không có mà, buồn bực nói: “Làm gì thế anh hai?”

Vương Cẩm đưa tay ra, nói: “Con sư tử nhỏ kia đâu? Đưa đây.” Sau đấy liền cướp sư tử nhỏ đi.

Vương Siêu cảm thấy mình quá bi thảm, thất tình, phơi nắng thành trứng kho, mái tóc trước đây chẳng còn, fans chạy gần hết, đã đen lại càng đen hơn, hắn cảm thấy cuộc đời không còn gì gian nan hơn thế.

Ai mà ngờ được con mọe hắn vẫn còn có thể thảm hại hơn.

Hắn cũng rất yêu thích Simba a, tại sao lại muốn cướp Simba của hắn! #thương_Siêu =)))

– Hết chương 70 –

Advertisements

14 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 70

  1. “Mang bài thập theo chứ” => bài tập
    Vương Cẩm đi đến cạnh giá treo lấy áo blouse trắng mặc => Vương Cẩm đi đến cạnh giá treo lấy áo blouse trắng mặc vào

    “Tại sao mấy bức ảnh chỉ có mình cậu thế?” Chỉ có mấy bạn học …
    => “Tại sao mấy bức ảnh có mỗi mình cậu thế?” Chỉ có mấy bạn học…

    Một giây say lại xị mặt => giây sau

    Vương Cẩm bận bịu nguyên cả buổi trưa => buổi chiều (mình nghĩ là buổi chiều vì VC có nói “Buổi chiều có một buổi hội chẩn lớn…”)

    đọc sách được lúc lại ngẩng đầu nhìn cậu một chút
    => đọc sách được một lúc lại ngẩng đầu nhìn cậu một chút

    cẩn thậm ngẫm lại => cẩn thận

    mấy này nay toàn chơi => mấy ngày nay

    giờ vẫn ngủ sớm một chút tốt hơn => giờ vẫn nên ngủ sớm một chút tốt hơn

    trên mộng đột nhiên => trên mông

    Ai mà ngờ được con moẹ hắn vẫn còn có thể thảm hại hơn => Ai mà ngờ được con moẹ nó hắn….(???)

    Chương này Ngạn Dung dễ thương quá, vẫn còn rất trẻ con đáng yêu. Nhất là lúc khoe hàng mới tậu ở Disneyland với chỉ cái ghế bắt Thông Thông ngồi yên ở đấy ko được lộn xộn 😂😂😂

  2. Như mọi lần Siêu Nhoi vẫn bị hắt hủi =))))))) chuẩn bị qua PN về Nhoi rồi, sẽ có Simba dành riêng cho Nhoi mà =)))
    Ôi, Thông Thông từ là tình địch của Dung Dung giờ chuyển sang tình địch của Vương Cẩm rồi =)))))))

  3. Cái cặp này đục khoét tuổi thơ của tui không còn tý gì trời ơi là trời =)))))))))))))))) Tui lại là người theo #team_Mufasa_Scar nữa chớ =))))))))))))) yêu cầu tác giả ngưng đục khoét tuổi thơ, nó đã nát lắm rồi hãy buông tha cho nó =)))))))))))) btw kuro thiệt năng suất (YYYYY)

  4. Em Siêu đủ điều kiện trở thành thanh niên số nhọ nhất năm =)))) Đang thất tình suốt ngày phải chứng kiến vc ngta show ân ái k nói, dc tặng quà cũng bị thg anh đòi lại =)))))
    Anh Cẩm dịu dàng quá đi TvT Dung ơi chồng em là nhất rồi ý TvT

  5. Về bảo tiểu Tạ mua cho. Đừng nói là 1 con, ngoan thì 10 con cũng có.
    Cơ mà tò mò đôi Tạ – Siêu ghê. Ko biết đang yên lành thế nào lại chia tay. Chắc k phải vì tật hám gái k sửa đc của e Siêu đấy chứ?
    Mà bố mẹ Vương cũng khéo sinh ghê, cả 3 ku chả thằng nào thích con gái. Cả 3 đều đang thẳng thì bị bẻ cong :v

    • Chỉ có Vương Tề với Vương Siêu từng thích phụ nữ thôi, coi như 2 người này là bị bẻ thẳng thành cong
      Còn Vương Cẩm là gay trăm phần trăm ngay từ đâu mà bạn 😄

  6. Cuối tuần ở nhà chờ Siêu, đầu tuần cũng đốt “did” chờ Siêu. cốc…cốc…cốc, có chủ nhà ở nhà không ta??! :))

    • hôm qua chủ nhà ôm, hôm nay chủ nhà đau tay, ngày mai kok có hứng, ngày kia bận việc, ngày kìa đi chơi, ngày… ờ thôi chắc mấy bữa nữa =))) mình vẫn đang làm nhưng đang lăn tăn mấy chỗ với xưng hô nên làm xong mấy chương, xoát lại rồi đăng thể =))))

  7. hứa rồi nghen…ngoan ngoan ngoan, mau hết ốm, hết đau tay, lại có hứng, đừng bận việc, chơi thật vui… rồi về đăng 1 thể Ku nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: