[Dáng vẻ] Chương 67

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 67: Ra mắt gia đình [1]

Trung tuần tháng sáu, Vương Cẩm có cô em họ muốn kết hôn, bố mẹ anh từ Đông Bắc đến Bắc Kinh tham dự hôn lễ, kế hoạch là đến sớm, tối nay đi ngay, đến trước tầm nửa tháng, khó có dịp vợ chồng cùng nhau đến được, muốn đi thăm họ hàng người thân.

Thời điểm Vương Cẩm nhận được tin này, có chút lâm vào thế khó, có nên nói cho bọn họ biết sự tồn tại của Ngạn Dung không?

Ngạn Dung hiện tại vẫn còn quá nhỏ, bọn họ đến tám phần là không chịu chấp nhận.

Nhưng nếu cương quyết không nói, lại để Ngạn Dung cuối tuần về phía bên nhà Lương Tỳ, Ngạn Dung nhất định sẽ không cao hứng, dù sao cậu vẫn luôn rất muốn gặp hai ông bà, sau lần gặp Vương Tề lần trước, đã từng hỏi anh rất nhiều lần lúc nào có thể ra mắt bố mẹ anh.

Anh gặp tình thế khó xử không quyết định chắc chắn được, nên đi hỏi anh đại Vương Tề.

Vương Tề hỏi: “Vậy trước chú tính lúc nào thì nói cho bố mẹ?”

Vương Cẩm nói: “Tất nhiên là mấy năm nữa, ít nhiều cũng phải đợi cậu ấy tốt nghiệp cấp ba, lên đại học đã.”

Vương Tề kỳ quái nói: “Chẳng lẽ lên đại học, cậu ấy không còn kém chú 17 tuổi nữa à?”

Vương Cẩm: “…”

Anh đại nói rất có đạo lý.

Lúc gọi điện trước khi ngủ, anh hỏi Ngạn Dung: “Bố mẹ anh muốn đến đây, em muốn gặp bọn họ không?”

Ngạn Dung bên kia sửng sốt một chút, sau mới hưng phấn lớn tiếng trả lời: “Dĩ nhiên muốn! Bọn họ lúc nào đến? Cuối tuần này có thể gặp được không?”

Cậu vui vẻ như thế, Vương Cẩm tự nhiên cũng vui vẻ theo, nói: “Hai người họ thứ bảy lên máy bay đến Bắc Kinh.”

Ngạn Dung nhanh chóng nhìn quyển lịch để bàn trên đầu giường, lại hỏi: “Vậy anh muốn giới thiệu em thế nào? Nói em là bạn trai anh? Hay là vị hôn phu?”

Vương Cẩm chọc ghẹo cậu: “Em không phải là con riêng anh sao?”

Ngạn Dung nói: “Anh đáng ghét quá!”

Cậu rất nhanh lại cao hứng nói: “Thứ bảy thì tốt quá rồi, em thứ sáu về nhà, có thể sớm chọn ra bộ quần áo đẹp nhất.”

Vương Cẩm nói: “Em mặc đồng phục trường cũng đẹp mà.”

Ngạn Dung lại nói: “Cũng chỉ có mình anh thích, các bạn học đều nói đồng phục trường quá ngây thơ.”

Vương Cẩm nhẹ giọng nói lại: “Đấy là bọn họ không hiểu, em suy nghĩ kỹ xem, ngây thơ sao? Vào lúc ấy?”

Vào lúc ấy.

Ngạn Dung nhớ tới việc rất nhiều lần mặc đồng phục vào lúc ấy, mặt có chút đỏ, ở trên gối cọ cọ má mấy lần, nói: “Anh không được câu dẫn em.”

Vương Cẩm buồn cười nói: “Anh cũng đâu có muốn câu dẫn em.”

Ngạn Dung nói: “Anh là đang câu dẫn.”

Cậu trở mình, tự nhiên nói: “Em muốn quay tay!”

Cậu tối nay không tham gia hoạt động ngoại khóa nào, về từ rất sớm, bạn cùng phòng cũng không có đây.

Một mình cậu nằm trên giường tầng trong ký túc xá, cùng Vương Cẩm nhỏ giọng trò chuyện điện thoại, tay phải ở bên trong quần ngủ chậm rãi an ủi.

Tuy rằng không có ai, cậu cũng không dám rên lên tiếng, chỉ đem điện thoại di động áp thật chặt bên tai, Vương Cẩm thanh âm êm ái nói mấy câu tâm tình trắng trợn, từ trong loa truyền vào tai cậu, đánh thẳng vào màng nhĩ và thần kinh, phảng phất như biến ra một cái tay hư ảo, cùng luồn vào bên trong quần cậu.

Một lát sau, cậu thở dốc càng gấp, sau đó nghẹn ngào một tiếng thật dài, cuối cùng không còn động tĩnh.

Vương Cẩm chờ giây lát, nói: “Xong chưa?”

Ngạn Dung giọng nói có chút lười biếng: “Xong rồi, còn anh?”

Vương Cẩm nói: “Anh cũng rất thoải mái.”

Thời gian ngắn ngủi thế này, anh không bắn được.

Ngạn Dung cũng biết, mềm giọng nói: “Muốn em nói cái gì không? Anh thích nghe em nói cái gì?”

Vương Cẩm nói: “Em mệt rồi thì đi ngủ sớm một chút.”

Ngạn Dung dừng chốc lát, nói: “Được, ngủ ngon.”

Cậu cúp điện thoại.

Vương Cẩm: “…”

Cái đứa nhỏ không có lương tâm này, nói ngủ là ngủ luôn.

Anh đành tự quay tự sướng mấy chục lần, không bắn ra, có chút buồn bực, muốn hút thuốc.

Nhưng Vương Cẩm đã sớm cai thuốc rất lâu rồi, trong nhà cũng không có thuốc mà hút.

Di động vang lên một tiếng, anh cho là tin nhắn nhắc có mail, cầm lên xem thử.

Là Ngạn Dung gửi tin nhắn cho anh, chỉ viết đúng một câu: “Ba ba, ba nhẹ một chút, ba thật lớn, thật lớn, to quá.”

Vương Cẩm: “…”

Anh có chút dở khóc dở cười, lời này trước đây lúc Ngạn Dung ở trên giường có kêu, lúc ấy anh bị gọi thế rất kích động, không khống chế được, đem eo Ngạn Dung bóp tím luôn.

Chắc là Ngạn Dung vẫn nhớ cái vụ đấy, biết anh thích như thế, lại không tiện nói ra khỏi miệng, cho nên mới phát tin nhắn kiểu này.

Cuối cùng Vương Cẩm vẫn phải từ trong album tìm ra một tấm ảnh chụp Ngạn Dung đang ăn kem hộp, dùng.

Nói cho cùng thì vẫn không thể nào thoải mái.

Thứ sáu anh đón Ngạn Dung từ trường học trở về, đè ở trên giường rồi lột, cầm điện thoại di động bảo Ngạn Dung rên y hệt cái tin nhắn kia, thay đổi tư thế khác rên lại, nghe xong mười mấy lần âm thanh vừa khóc vừa gọi, cuối cùng mới xem như đem khó chịu đã nghẹn mấy hôm nay biến thành thoải mái.

Sáng sớm thứ bảy, Ngạn Dung không dậy  nổi, nhìn Vương Cẩm mặc quần áo, cố sức mở đôi mắt mệt mỏi ra, hỏi: “Anh muốn đi đón máy bay à? Em cũng đi nữa.”

Máy bay mà ba mẹ Vương ngồi hơn 10h sẽ tiếp đất, Vương Cẩm đã tính xong hết nên ngồi ở nhà hàng nào, theo kế hoạch đến lúc ấy sẽ trực tiếp đưa bố mẹ từ sân bay đến đó, đôi nhà Vương Tề buổi trưa cũng sẽ tới.

Nhìn cậu muốn bò dậy, Vương Cẩm lại ấn cậu nằm xuống, sờ sờ mặt cậu, dỗ dành: “Cái dáng em giờ như con mèo đang ngủ ấy, còn đi đón máy bay sao được? Anh đặt đồng hồ báo thức lúc 10h30 cho em, em dậy rửa mặt mặc quần áo tử tế, lên gác gọi cả Vương Siêu dậy, anh nói với nó rồi, hai đứa em cùng nhau đến nhà hàng.”

Ngạn Dung gật đầu đáp ứng, Vương Cẩm cúi xuống hôn cậu một lúc, ôn nhu nói: “Ngủ thêm lúc nữa đi.”

Sau khi anh đi rồi, Ngạn Dung nửa mê nửa tỉnh mơ màng nửa tiếng đồng hồ, mơ thấy mình rất thảm hại khi gặp bố mẹ Vương Cẩm, hai người đều không thích cậu, ngay lập tức tỉnh lại, cũng khó mà ngủ được nữa, nhìn thời gian cũng không còn mấy là đến 10h, liền giãy giụa bò dậy.

Đánh răng, tắm rửa sạch sẽ, sấy khô tóc, lúc mặc quần áo, cậu lại giở cái chứng khó chọn đồ, tối hôm qua cậu với Vương Cẩm đã cùng nhau chọn được áo sơ mi trắng và quần đen, lúc đó ở trên mạng nói màu trắng-đen chính là tiêu chuẩn phối đồ khi đi ra mắt người nhà, cậu hiện tại lại cảm thấy có chút quá bình thường, còn rất ngây thơ, lục tủ quần áo nửa ngày trời, cảm thấy hết thảy quần áo đều quá trẻ con.

Đều là Vương Cẩm mua cho cậu, Vương Cẩm thật đáng ghét!

Cậu suy nghĩ một chút, vẫn mặc áo phông của Vương Cẩm, đi lên tầng gõ cửa phòng Vương Siêu.

Nửa ngày trời Vương Siêu mới từ bên trong tức giận hét một câu: “Cửa không khóa!”

Cậu liền đẩy cửa vào, Vương Siêu mặc mỗi cái quần lót, trơ trụi nằm lì ở trên giường, con mắt còn không mở, oán giận nói: “Anh hai, anh muốn làm gì đây? Fans em đã sắp thoát sạch rồi, em không đi đón máy bay đâu, ở sân bay bị chụp lại xong kiểu gì bọn họ cũng chê em xấu, em nói không đi là không đi.”

Ngạn Dung còn đang không hiểu lắm cái từ ‘Fans thoát’ này, kỳ quái nghĩ không lẽ fans Vương Siêu muốn đem thoát hết quần áo à? Tại sao? Lẽ nào đây chính là ‘chơi fan’ như lời Kaitlyn nói?

Cậu nói: “Anh mau dậy đi, hơn 10h rồi.”

Vương Siêu giật nảy người mở mắt ra. Vừa nhìn thấy cậu, còn để trần hai cẳng chân nhỏ gầy trắng, kinh hãi nói: “Em muốn làm gì? Mau che chân em lại! Anh không có nhìn không có nhìn gì hết!”

Ngạn Dung: “… Anh có thể cho em mượn bộ đồ được không?”

Vương Siêu che mắt nói: “Đều ở trong tủ quần áo, em tự lấy đi.”

Vương Siêu 1m82, cậu 1m80, cậu thấy mình có thể mặc vừa quần áo Vương Siêu.

Nhưng nói cho cùng thì bờ vai Vương Siêu vẫn rộng hơn cậu, cậu thử mấy cái, đều giống như một đứa nhỏ trộm mặc quần áo người lớn.

Vương Siêu từ trong kẽ tay nhìn trộm bên ngoài một lúc, không nhìn nổi nữa, lại đấy giúp cậu chọn vài cái, nói: “Mấy cái này đều cỡ nhỏ, chắc chắn là vừa. Em vì sao lại đi mặc đồ của anh?”

Ngạn Dung nói: “Em phải đi gặp bố mẹ anh, muốn mặc đẹp một chút, quần áo của anh đẹp hơn của em nhiều.”

Vương Siêu đắc ý nói: “Đương nhiên, anh là ca sĩ tiểu thịt tươi mà các bìa tạp chí fashion thích nhất đó, đến đến đến, để anh phối đồ cho em.”

Đón được người ở sân bay, Vương Cẩm đem vali hành lý để vào trong xe, bố anh không nói câu nào ngồi vào phía sau, mẹ anh lại đứng bên cạnh xe nhìn anh, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

Vương Cẩm giúp bà mở cửa ghế sau của xe, Vương ma ma lại nói: “Mẹ ngồi phía trước cũng được.”

Vương Cẩm hơi ngừng tay, kéo cửa ghế phụ ra, che đỉnh đầu giúp mẹ, nhìn bà ngồi xuống.

Lái xe chạy đi được một đoạn ngắn, Vương Cẩm nói: “Chúng ta đến thẳng quán cơm, đại ca với chị dâu tan việc cũng đến đó ăn với nhà mình, Tiểu Siêu mang Ngạn Dung qua sau.”

Vương ba ba ngồi ở phía sau hừ một tiếng, muốn nói gì đó, bị Vương ma ma liếc mắt một cái, không nói thêm gì.

Mấy hôm trước Vương Cẩm nói trong điện thoại rằng anh cùng một cậu học sinh cấp ba yêu nhau, vợ chồng hai người đều cảm thấy không được, Vương ma ma vẫn là muốn gặp trực tiếp đã rồi nói sau, nhưng Vương ba ba thì trực tiếp dùng từ ngữ thô tục mắng Vương Cẩm qua điện thoại, mắng xong liền quăng luôn máy.

Vương ma ma nhìn Vương Cẩm, cẩn thận hỏi: “Bố mẹ đứa nhỏ kia biết chuyện không?”

Vương Cẩm nói: “Ngày đó bố mẹ không nghe con nói hết, cậu ấy chính là đứa con trai nuôi mà Lương Tỳ dẫn về từ Thụy Điển.”

Vương ma ma: “…”

Vương ba ba không nhịn được nữa, tức giận nói: “Mày không phải mù dở thì là cái gì? Sau này mày còn phải gọi Lương Tỳ là bố nhỉ? Vậy tao gọi nó là cái gì?”

Vương Cẩm nói: “Cậu ấy gọi Lương Tỳ là ca ca, cũng kém có mấy tuổi, làm sao có chuyện gọi là bố.”

Vương ba ba vẫn rất tức giận: “Không cha không mẹ còn bị mày chà đạp? Không bằng mày cả đời này khỏi phải cưới vợ luôn đi, làm một người đàn ông độc thân giống Tỷ Can còn hơn tạo nghiệp chướng cái kiểu này.”

Vương ma ma nói: “Được rồi được rồi, còn chưa nhìn thấy người ra sao mà, cũng không chừng xứng với thằng hai nhà mình lắm.”

Vương ba ba ghét bỏ nói: “Dẹp ngay đi, người ta mới học cao nhất, mười mấy tuổi tươi như đóa hoa, bà nhìn thằng con trai mình mặt đầy nếp nhăn rồi kìa, làm bố tôi còn được ấy chứ.”

Vương ma ma không muốn nghe ông nói nữa, phát hỏa nói: “Vậy ông gọi xem nào, thằng hai, ông ấy gọi thì con cứ đáp, từng này tuổi đầu rồi mà cả ngày nói vớ va vớ vẩn, không biết nói gì thì ít mồm lại một chút.”

Vương ba ba đương nhiên là không gọi được, tức đến mức quay đầu nhìn cửa xe.

Vương Cẩm: “… Bố, con là thật lòng, cậu ấy cũng vậy.”

Vương ba ba dùng khóe mắt lén lút nhìn bóng lưng thằng con, trên mặt bỗng nhiên có chút không đành lòng.

Lần trước khi nghe được câu nói này, đã là thật nhiều năm về trước, Vương Cẩm quỳ trước mặt ông mà nói.

Đến nhà hàng, Vương Cẩm để bố mẹ vào trong trước, sau đấy đứng bên ngoài phòng gọi điện cho Vương Siêu, Vương Siêu nói mấy phút nữa là tới, anh liền trực tiếp đứng đợi luôn ở cửa, muốn đồng thời cùng Ngạn Dung đi vào.

Quả nhiên mấy phút sau, Vương Siêu mang theo Ngạn Dung đến.

Ngạn Dung thấy anh, hào hứng chạy tới.

Vương Cẩm: “… Sao lại không mặc áo sơ mi kia?”

Ngạn Dung hơi khẩn trương sờ sờ cổ áo, lại mong đợi hỏi: “Cái này nhìn đẹp không?”

… Đẹp quá, đẹp đến mức Vương Cẩm không biết nên khen cậu thế nào.

Cậu mặc một cái áo Đường trang ngắn tay, tơ lụa xanh lam, đường viền màu trắng, vạt áo đối xứng, nút kết long phượng, trông giống hệt một con búp bê tinh xảo, đôi mắt như được dùng đá quý cùng màu với bộ Đường trang để khảm vào, lộ ra cổ, cánh tay, khuôn mặt và ngũ quan giống như dùng bạch ngọc trơn bóng mài thành.

Cậu không giống một bé trai, cậu giống như một thứ được điêu khắc tinh xảo, là một tác phẩm nghệ thuật vô cùng khéo léo, đẹp đến cùng cực.

Vương Siêu từ phía sau tiến đến, cười hì hì nói: “Đẹp chứ ha? Bộ này là lúc em còn chưa phơi đen mua đó, chỉ mặc có một lần đi chụp tạp chí thôi, vai hơi chật, cậu ấy mặc thì vừa khít.”

Vương Cẩm giơ giơ ngón cái với hắn.

Ngạn Dung thấy anh thích, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên đắc ý, rất vui luôn.

Ba người đi đến cửa phòng riêng, Ngạn Dung lại khẩn trương, không tự chủ được trốn sau lưng Vương Cẩm.

Vương Cẩm động viên: “Đừng sợ, bọn họ sẽ thích em.”

Vương Siêu phụ họa, nói: “Chính xác, vợ xấu còn muốn gặp bố mẹ chồng mà, em đây còn đẹp thế này.”

Ngạn Dung hít một hơi.

Vương Cẩm đẩy cửa ra, kéo cậu đi vào, giới thiệu: “Bố, mẹ, đây là Ngạn Dung.”

Cha mẹ nhà họ Vương nhìn chằm chằm Ngạn Dung, biểu cảm vi diệu.

– Hết chương 67 –

Advertisements

5 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 67

  1. Ra mắt gia đinh => gia đình
    châm rãi an ủi => chậm rãi
    Anh cũng rất thoái mái => thoải mái
    ba nhẹn một chút => nhẹ một chút
    biến thành thoái mái => thoải mái
    Vương Cẩm cúi xuống hôm cậu một lúc => hôn
    cậu hiện yali => hiện tại
    Ngạn Dung còn đang không hiểu lắm cái từ “Fans thoát” này lắm => Ngạn Dung còn đang không hiểu cái từ “Fans thoát ” này lắm
    mở mắt ra. vừa nhìn thấy cậu => Vừa nhìn thấy cậu
    để trần hai cảng chân nhỏ => cẳng chân nhỏ
    bở vai Vương Siêu => bờ vai
    Vương Cẩm đen vali hành lí => đem
    vai hơi chặt => vai hơi chật

    • Link chỗ bạn giải thích Đường trang hình như bị sai, mình bấm vào xem toàn ra gg dịch 😂 Ko biết do link sai hay đt mình bị sao nữa

  2. tối hôm qua cùng với Vương Cẩm đã cùng nhau chọn được
    (Lặp từ cùng)
    => tối hôm qua cùng với Vương Cẩm đã chọn được

    => tối hôm qua cậu với Vương Cẩm đã cùng nhau chọn được

    cúi xuống hôn cậu một lúc, ôn nhu nói ” Ngủ thêm lúc nữa đi”
    (Lặp từ lúc)
    => cúi xuống hôn cậu một lúc, ôn nhu nói “Ngủ thêm chút nữa đi”

    vai hơi chât => vai hơi chật

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: