[Dáng vẻ] Chương 55

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 55: Cướp ba ba

Chiều tối ở sân trường đá bóng hơn một tiếng đồng hồ, Ngạn Dung và Ben cùng nhau đi về ký túc xá thay quần áo, buổi tối mỗi người còn tham gia hoạt động riêng mà mình yêu thích.

Trên đường trở về, Ngạn Dung nhớ đến một việc trong giờ học, cười hỏi: “Lúc trước ở nhà cậu xem bóng đá, lúc cậu đưa tớ xuống nhà, có lén lút nói mình thầm mến một cô bạn, có phải là Kaitlyn không?”

Ben mặt mũi lúng túng, lại có chút ngượng ngùng, gật gật đầu, thừa nhận.

Việc này cũng bình thường, Kaitlyn gương mặt xinh đẹp, tính cách hoạt bát rộng rãi, rất được các nam sinh hoan nghênh, ngay cả Ngạn Dung cũng cảm thấy cô nàng rất đáng yêu.

Ben có hơi khổ tâm nói: “Có điều cô ấy khả năng không thích tớ, cũng không thèm để ý đến tớ.”

Có quan hệ rất tốt với Kaitlyn – Ngạn Dung bán đứt luôn cô bạn tốt: “Không phải đâu, lúc cậu vừa mới chuyển đến, nhỏ đã nói ngay với tớ rằng cậu rất đẹp trai, nhưng mà khốc quá, dáng vẻ không dễ tiếp cận, tớ cảm thấy nhỏ đối với cậu cũng rất có hảo cảm. Đừng nản chí, có muốn thổ lộ thử xem sao không?”

Ben ngày thường nhìn thì thận trọng cao lãnh, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một thằng nhóc nóng máu vắt mũi chưa sạch, nghe được cô gái mình thầm mến khen mình đẹp trai, mặt cậu chàng thoáng chốc đỏ lên, nói: “Tớ thấy nhỏ là căng thẳng  đến nói chẳng nên lời, tiếng Anh tiếng Trung tất cả đều quên hết sạch, nhỏ lại không hiểu tiếng Đức, thổ lộ kiểu gì?”

Ngạn Dung nghĩ kế, nói: “Viết thư tình thì sao? Tớ có thể đưa giúp cậu!”

Ben cảm thấy biện pháp này không tồi, nhưng cậu chàng hiển nhiên là kẻ mới biết yêu, chần chờ nói: “Tớ chưa từng viết bao giờ, phải viết như thế nào?”

Ngạn Dung xung phong nhận việc làm quân sư quạt mo, rất tự tin nói: “Tớ từng viết rồi, viết cũng khá ổn, tớ có thể hướng dẫn cậu.”

Ben vô cùng hoài nghi, hỏi: “Lẽ nào cậu đã từng yêu đương rồi à?”

Ngạn Dung kiêu ngạo, nói: “Tớ đương nhiên là yêu rồi, cậu cho rằng tớ giống cậu là một bé trai thẹn thùng thế sao?”

Ben: “…”

Cậu chàng thật sự là không nghĩ đến Ngạn Dung thế mà lại từng lén lút yêu đương, có chút không dám tin, nói: “Là cùng một cô gái Trung Quốc à? Tại sao trước giờ không thấy cậu nói bao giờ?”

Ngạn Dung cảm thấy mình nói hơi nhiều, nói lảng đi: “Sau này có cơ hội sẽ nói cho cậu biết, trước hết nói chuyện của cậu đi! Cậu rốt cuộc có muốn viết thư tình cho Kaitlyn không?”

Ben nói: “Muốn!”

Nói tới thư tình, Ngạn Dung tự nhiên nhớ đến bức thư tình kia, sau khi sửa chữa một chút trên đó, cũng không biết Vương Cẩm có nhìn thấy chưa, thời gian lâu thế rồi, Vương Cẩm hoàn toàn không thấy nhắc đến, chính cậu cũng sắp quên mất tiêu.

So với khi ấy, cậu luôn cảm thấy tình trạng hiện tại của mình với Vương Cẩm có chút nguy hiểm, dường như có chỗ nào không ổn lắm.

Khi đó bọn họ tràn ngập khát vọng từng giây từng phút với nhau, hận không thể đem những lời nói tâm tình êm tai nhất trên đời này nói cho nhau nghe. Mỗi sáng thứ hai phải chia tay, trong mắt cậu thế giới trở nên u ám hơn phân nửa, mà đến chiều thứ sáu, cậu lại có cảm giác ánh nắng chiều phía chân trời là một cảnh đẹp hiếm có trong đất trời. Mỗi khi nghĩ đến cái tên Vương Cẩm, trong lòng cậu bỗng nóng lên, cái thứ ánh sáng và nhiệt độ của tình yêu ấy khiến cậu cảm thấy mình cực kỳ hạnh phúc.

Nhưng hiện tại, cậu nhớ đến Vương Cẩm, ý nghĩ đầu tiên là mất mát kéo theo phiền muộn, cậu sợ tình yêu của Vương Cẩm đối với cậu bắt đầu từ đồng tình, càng sợ mình lớn lên sẽ dần dần trở nên mạnh mẽ, tình yêu của Vương Cẩm cũng sẽ từ từ nhạt dần đi, trở nên mờ mịt, trở thành không thấy cũng không cảm giác được, mãi đến tận cuối cùng sẽ lại biến thành ràng buộc và trách nhiệm, không rời đi, nhưng cũng không yêu nữa.

Cậu rất mê man, không biết nên vượt qua con đường khốn khó một mình ấy như thế nào.

Cuối tuần rất nhanh lại đến, Vương Cẩm đến trường học đón cậu, hỏi: “Trước tiên đi ăn cơm hay là về thẳng nhà?”

Đây như là tiếng lóng riêng của hai người, ăn cơm và về nhà, một cái là lấp đầy bụng, một cái là muốn thỏa mãn tình dục trong mấy ngày tách ra.

Ngạn Dung lần đầu tiên chọn ăn cơm.

Vương Cẩm nhìn cậu, hỏi tiếp: “Đói bụng? Ngày hôm  nay học tập rất vất vả sao?”

Ngạn Dung đột nhiên có chút buồn bực, hồi xưa cậu cảm thấy Vương Cẩm không chọc thủng tâm tư mình ngay thẳng mặt, là hiểu ý, là ôn nhu thông cảm, ngày hôm nay cậu thế nhưng lại thấy có chút không thích. Cậu vĩnh viễn chẳng thể nhìn thấu tâm tư Vương Cẩm, nhưng Vương Cẩm luôn có thể nhìn thấu cậu, rồi lại thường thường không nói ra.

Cái này chẳng lẽ chính là sự khác nhau giữa hai thế hệ mà Kaitlyn nói?

Thật là khiến người ta vừa tức giận lại vừa không thể làm gì.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia mây đen giăng kín, Vương Cẩm lý nào lại không nhìn ra, nhưng vừa mới nãy gặp nhau, rõ ràng mọi thứ vẫn đang tốt đẹp, tại sao đột nhiên lại nổi tính khí?

Giọng nói của anh mềm nhũn ra, dụ dỗ hỏi: “Thế muốn ăn gì nào? Ngày hôm nay rất nóng, không thì trước hết dẫn em đi ăn kem hộp nhé?”

Ngạn Dung khoanh tay mặt sưng mày sỉa nói: “Sao cũng được.”

Vương Cẩm: “…”

Anh còn đang nghĩ phải dỗ tiếp kiểu gì, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Bệnh viện gọi đến, y tá trưởng nói: “Chủ nhiệm Vương, vừa nãy lúc anh đi về không ghé qua nhìn Thông Thông, nó hiện tại nháo hết cả lên muốn gặp anh, thuốc cũng không chịu uống.”

Vương Cẩm còn chưa kịp nói gì, bên kia lại đổi người, giọng điệu có chút cầu xin, nói: “Chủ nhiệm Vương, tôi là mẹ Thông Thông, anh có thể quay lại một chút được không? Tôi cũng biết là anh đã tan ca còn gọi anh quay lại là không được, nhưng là nó hiện tại chỉ nghe lời anh, tôi cùng bố nó hết cách rồi, coi như chúng tôi xin anh vậy, đợi Thông Thông khỏe rồi, chúng tôi nhất định hậu tạ anh.”

Ngạn Dung chỉ nghe thấy Vương Cẩm nói một câu: “Vậy bây giờ tôi quay lại, đừng khách khí thế, chờ một lát thôi.” Sau đó cúp điện thoại.

Cậu hỏi: “Phải trở lại bệnh viện à? Thông Thông là ai?”

Vương Cẩm nói: “Là bệnh nhân của anh, để anh đưa em về nhà trước.”

Ngạn Dung là người biết phải trái, nghe thấy là vì công việc, cũng không nổi nóng vô cớ nữa, nói: “Em đi đến bệnh viện với anh, trong điện thoại sốt ruột như vậy, anh đưa em về không khéo lại muộn mất.”

Vương Cẩm cười lên, nói: “Em không đói à?”

Ngạn Dung lại ngoác miệng ra, nửa đùa nửa thật cãi cố: “Em vốn dĩ đâu có nói là mình đói, đều là anh tự đoán thôi.”

Mặc dù phải quay lại bệnh viện, nhưng thực tế ra thì không phải có ca cấp cứu bệnh nhân gì khẩn cấp lắm, Vương Cẩm trên đường vẫn dừng xe một lúc, mua cho Ngạn Dung hộp kem.

Quay lại bệnh viện, anh đến văn phòng thay quần áo, để Ngạn Dung chờ mình trong văn phòng, sau đó bản thân vội vàng bước nhanh đến phòng bệnh.

Ngạn Dung ăn xong hộp kem, không có chuyện gì làm, thế là lại mở ngăn kéo nghịch, túi kẹo và kem dưỡng da tay mùi hoa anh đào vẫn nằm nguyên chỗ cũ, cậu mở tuýp kem dưỡng da tay kia ngửi thử, sau đó tiện tay bóp một ít ra mu bàn tay mình, Vương Cẩm cũng không dùng, để đó chỉ lãng phí.

Cậu đem quyển notebook kia ra, mở ra nhìn, thư tình cậu gửi vẫn còn nguyên vẹn bên trong, gấp ngay ngắn, mở ra lại, lần trước cậu đem tất cả mấy câu ’em thích anh’ trong thư đổi hết thành ’em yêu anh’, khi đó cậu vừa mới bắt đầu học cách sử dụng từ này, mỗi một lần sửa, trái tim đều thình thịch muốn nhảy khỏi lồng ngực, bây giờ nghĩ lại thì thấy bản thân mình khi ấy quá buồn cười.

Cậu đem bức thư kẹp lại, cầm sổ để lại chỗ cũ, nhìn thấy bên cạnh có để một phong thư rất đẹp có tính nghệ thuật, bên trên viết ‘gửi chủ nhiệm Vương’, không có tem và dấu bưu điện, không phải là mấy phong thư được gửi qua bưu điện.

… Lẽ nào cũng là thư tình sao?

Cậu do dự, muốn mở ra nhìn không? Không muốn, nhìn lén thư của người khác là không lịch sự. Nhưng đó là thư của Vương Cẩm, cũng đâu phải là người khác. Vương Cẩm nếu như biết cậu nhìn trộm thư của mình, cũng chưa chắc đã tức giận. Nhưng tại sao Vương Cẩm lại đem bức thư này để ở đây, bức thư kia với bức thư tình cậu gửi có quan trọng như nhau không? Là ai viết thư cho Vương Cẩm?”

Trong đầu đấu tranh một hồi, cậu cuối cùng vẫn đọc.

Không phải thư tình, nhưng dưới cái nhìn của cậu cũng chả khác thư tình là bao, trong những câu chữ đều biểu đạt ngưỡng mộ đối với Vương Cẩm, nói Vương Cẩm là bác sĩ tốt nhất, là người hiền lành nhất, nói cảm ơn Vương Cẩm đã chăm sóc mình, nói mình ở đây được Vương Cẩm quan tâm nhiều hơn so với khi ở chỗ cũ mười mấy năm, còn nói cuộc đời mình đã bị Vương Cẩm ảnh hưởng, tương lai sẽ cố gắng học tập và thi vào ngành y, cũng muốn có thể làm một bác sĩ ưu tú như Vương Cẩm, hi vọng một ngày sẽ được đứng cạnh bên người Vương Cẩm.

Ngạn Dung muốn bùng nổ, ngoài cậu ra, người khác dựa vào cái gì muốn đứng bên cạnh Vương Cẩm? Quả thực là mơ hão!

Trên lá thư có ký tên “Thông Thông.”

Cậu đem thư nhét lung tung về lại ngăn tủ, lao thẳng ra khỏi văn phòng.

Thông Thông chính là người bệnh nhân xương cột sống bị biến dạng cần được phẫu thuật, một bé trai 17 tuổi, sau khi phẫu thuật xong thân dưới tạm thời mất cảm giác, tuần này vẫn đang trong thời gian hồi phục, sau khi trải qua cảm giác hoảng sợ vì có thể bị liệt, tâm trạng vẫn không quá ổn định. Nhưng hắn rất tín nhiệm bác sĩ phụ trách của mình là Vương Cẩm, nhất là sau khi từ phòng ICU chuyển sang phòng bệnh thường, cùng Vương Cẩm tiếp xúc ngày càng nhiều hơn, dần dần trở nên có chút sùng bái Vương Cẩm, cũng có chút ỷ lại. Không chỉ các y tá biết, ngay cả bố mẹ hắn cũng biết rất rõ, lúc hắn nổi nóng không chịu ăn cơm, không chịu uống thuốc, không phối hợp lúc điều trị phục hồi, chỉ cần gọi chủ nhiệm Vương đến, hắn sẽ lập tức nghe lời ngay.

Tình huống hiện tại chính là như thế, Vương Cẩm sáng sớm hôm nay có đến thăm hắn, sau đó bận cả ngày cũng không đến tiếp. Hắn xế chiều đi làm vật lý trị liệu, tình trạng rất tốt, sau khi trở lại cao hứng muốn chia sẻ với Vương Cẩm, vừa hỏi y tá mới biết tin Vương Cẩm đã sớm tan ca về nhà, không thể chịu được, bắt đầu làm loạn, một lúc nói đau lưng một lúc lại nói đau thắt lưng, tóm lại là chỗ nào cũng không thoải mái, nháo đến thế bố mẹ hắn cũng không nổi cáu được, đành xin y tá gọi điện thoại cho Vương Cẩm.

Lúc này Vương Cẩm đã trở lại, thằng nhỏ này chuyện gì cũng đều không sao hết, ăn cơm uống thuốc phối hợp cực kỳ, nhìn trông có vẻ ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, cùng với lúc không có Vương Cẩm ở đấy dáng vẻ như hai người khác nhau.

Bên này Ngạn Dung tức giận xông ra khỏi văn phòng của Vương Cẩm, lại không biết phòng bệnh của cái người Thông Thông kia ở chỗ nào, chạy đi hỏi y tá trực ban, cái dì y tá kia vừa nhìn thấy cậu, cười nói ngay: “Tìm chủ nhiệm Vương hả? Để cô dẫn cháu đi, vừa lúc cô có việc cần đến phòng bệnh.”

Cậu nói cảm ơn, theo dì y tá đi về hướng bên kia.

Dì y tá hỏi hắn mấy câu ‘Học cấp ba?’, ‘Học trường nào?’, “Thành tích ra sao?’, mấy câu kiểu này cậu đều thành thật trả lời.

Cuối cùng, dì y tá còn nói như đúng rồi, há mồm chốt ngay câu: “Cô cùng ba ba cháu là đồng nghiệp mấy năm rồi, hắn chưa từng đi về sớm, thế nhưng năm nay vì đón cháu tan học, mỗi ngày đến thứ sáu đều đi rất vội vàng, thương cháu thật đó.”

Ngạn Dung: “…”

Cậu biết bạn học của mình hiểu nhầm thế này, ai ngờ được đồng nghiệp của Vương Cẩm cũng hiểu nhầm y chang thế.

Đến khu phòng bệnh, dì y tá có việc cần đi trước, cô chỉ chỉ đầu bên kia hành lang, nói: “Bố cháu ở phòng 2104, tự mình đi qua đó đi. Haizz, đừng chạy, chậm một chút.”

Ngạn Dung đã chạy đến nơi, cửa phòng bệnh kia đóng, nhưng hiện tại vóc dáng đủ cao, không cần kiễng chân cũng có thể nhìn từ cửa sổ vào bên trong.

Vương Cẩm khom người đứng trước một giường bệnh, trên giường có một thằng nhóc người Trung Quốc mặc quần áo bệnh nhân, trên mặt tràn ngập nụ cười cùng anh kề tai nói nhỏ, không biết đang nói thầm cái gì, bên cạnh còn có một đôi vợ chồng trung niên, đầy mệt mỏi nhưng vẫn vui mừng nhìn hai người.

Ngạn Dung đột nhiên đẩy cửa ra, mọi người trong phòng đều quay đầu nhìn về phía cậu.

Cậu lớn tiếng hướng về phía Vương Cẩm gọi: “Ba ba, ba ra đây!”

– Hết chương 55 –

Giờ anh đã là bố người ta =))))))))

8 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 55

  1. Là cũng một cô gái Trung Quốc à—> cùng
    Khi đó bọn họ nhau tràn ngập khát vọng từng giây từng phút với nhau—> thừa một từ nhau
    tình yêu ấy khiên cậu—> khiến
    một cái mà muốn thỏa mãn—> là
    nó hiên tại nháo—> hiện
    tuần nãy vẫn đang—> này
    vẫn không quá ổn đinh—> định
    Để cô dẫn chú đi—> cháu
    cũng anh kề tai nói nhỏ—> cùng
    ——-
    Rất khen ngợi vì hôm nay lỗi ít hơn hôm trước =))))))))
    Trước giờ cứ nghĩ Ben nó thích bé Dung mà hoá ra hổng phải =))))))) bé Dung có “tình địch” rồi đó, giành lại ” Ba Ba” khẩn cấp nào =)))

  2. mặt Ben nhiên đỏ lên => đột nhiên

    một thắng nhóc nóng máu => thằng

    đem nhưng lời nói tâm tình êm tai => những

    nhiệt độ tình của tình yêu => nhiệt độ của tình yêu

    ý nghĩ đầu tiên là thất lạc???

    vượt qua đường khốn khó => con đường khốn khó

    vừa tức giận lại không thể làm gì => vừa tức giận vừa không thể làm gì

    mặt sưng mày xỉa => mặt sưng mày sỉa

    “Phải trở lại viện à?…” => Phải trở lại bệnh viện à?

    Quay lại viện => bệnh viện

    Vương Cẩm cũng không dùng, để đó cũng chỉ lãng phí => Vương Cẩm cũng không dùng, để đó chỉ lãng phí

    Cậu đem bức thư kẹp lại, đem sổ để lại chỗ cũ => Cậu đem bức thư kẹp lại, cầm sổ để lại chỗ cũ

    cũng muốn có thể làm một bác sĩ ưu tú… , hi vọng một ngày có thể đứng cạnh… => cũng muốn có thể làm một bác sĩ ưu tú, hi vọng một ngày sẽ được đựng cạnh…

    Cậu đem thứ nhét lung tung => thư

    có chút sùng bái Vương Cẩn => Vương Cẩm

    vừa hỏi y tá cái đã biết ngay tin Vương Cẩm sớm đã tan ca về nhà => vừa hỏi y tá mới biết tin Vương Cẩm sớm đã tan ca về nhà

    một lúc nói đau lưng lúc sau nói đau thắt lưng => lúc nói đau lưng lúc sau lại nói đau thắt lưng
    => một lúc nói đau lưng một lúc lại nói đau thắt lưng

    bạn học của mình cũng có cái hiểu nhầm này => cũng hiểu nhầm như này

    khom người đứng trước một cái giường bệnh => khom người đứng trước một giường bệnh

  3. “…tiếng Anh tiếng Tung tất cả đều quên hết sạch…” => “tiếng Trung”
    “…mãi đến tận cuối cùng sẽ lại biến thành rằng buộc và trách nhiệm…” => “ràng buộc”
    Chỗ này còn lỗi bạn ơi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: