[Dáng vẻ] Chương 52

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 52: Lớn lên

Ngạn Dung rất thông cảm với Vương Siêu khi gặp phải một kẻ xấu xa như thế, nhưng cũng có chút tức giận và tiếc nuối, rõ ràng đã biết rõ con người thật của đối phương, hắn vẫn nguyện ý lặp đi lặp lại nhiều lần bịt tai trộm chuông, nếu không phải bạn trai cũ của hắn có người mới, hắn chẳng phải sẽ bị lừa gạt cả đời sao?

Nhìn thứ tình cảm thế này, Ngạn Dung cảm thấy quá lừa mình dối người, nếu như cậu là Vương Siêu, sẽ càng muốn biết rõ sự thật hơn nữa, cậu không muốn cái thứ “đối xử tốt với mình” giả dối ấy. Cho đi đối phương thứ tình yêu chân thành, đổi lại đương nhiên nên nhận được chân tâm, nếu không được vậy thì thật không công bằng.

Cậu đột nhiên nhớ đến Kim Việt, trước khi Kim Việt nghỉ việc ở trường Quốc tế, từng nói mấy câu khó nghe với cậu. Lúc đó cậu nửa tin nửa ngờ rất lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng Vương Cẩm, cậu tin tưởng Vương Cẩm thật lòng yêu mình, còn lâu mới là vì cái lý do Kim Việt nói kia.

Nhưng chân tướng đến cùng là thế nào, cậu căn bản chưa từng đi tìm hiểu thử, cậu giống như muốn tin tưởng vào cái cảm giác đến từ một phía của chính mình, nhận định rằng tình yêu của Vương Cẩm với cậu cũng nồng cháy y như tình yêu của cậu đối với Vương Cẩm.

Có khả năng nào, thật ra cậu cũng y như Vương Siêu, tự lừa mình dối người?

Cậu và Vương Siêu ngồi đối diện nhau trong phòng ăn riêng, đều mang tâm sự nặng nề, tình cảnh và dáng vẻ có chút bi thảm.

Cửa bị mở ra, một người cậu không quen bước vào, còn đang tưởng người này đi nhầm phòng, thế nhưng Vương Siêu đã đứng lên gọi người đó một tiếng: “Đại ca.”

Cậu cũng kinh ngạc đứng lên, con mắt mở to nhìn chằm chằm Vương Tề.

Vương Siêu đứng ở bên cạnh giới thiệu: “Ngạn Dung, đây là đại ca anh.”

Ngạn Dung hoảng rồi, cậu căn bản không biết hôm nay phải gặp mặt anh trai Vương Cẩm, mặt lập tức đỏ bừng lên, nói năng lộn xộn: “Anh… chào ngài.”

Vương Tề nói: “Xin chào, đừng khách khí như thế. Cậu cao hơn so với tưởng tượng của tôi, tôi còn cho rằng học sinh lớp 10 chỉ cao có chừng này.”

Anh khoát tay đo đo một khoảng, so với chiều cao của Ngạn Dung thì ít hơn độ một cái đầu.

Vương Tề có khuôn mặt nghiêm túc, Ngạn Dung không biết anh đang nói đùa hay nói thật, không dám cười, cũng không biết nói gì mới được, lúng túng nghĩ – Vương Cẩm tại sao không nói trước với cậu một câu? Miệng thì luôn nói ‘em là người lớn’, thật ra vẫn cứ coi cậu như một đứa nhỏ, quá đáng ghét.

Này là oan cho Vương Cẩm quá, dựa theo trạng thái bình thường của Ngạn Dung, cho dù đột nhiên gặp mặt Vương Tề sẽ khiến cậu có chút sốt sắng, nhưng sẽ là vui mừng ngạc nhiên nhiều hơn.

Vương Cẩm đâu có ngờ tới, trước khi nhìn thấy Vương Tề, Ngạn Dung đã bởi vì nghe xong việc của Vương Siêu, tâm tư đột nhiên trở nên rất nhạy cảm.

Không lâu sau, Vương Cẩm cũng đến, vừa vào cửa đã thấy ngay Ngạn Dung tâm tình không vui, vẻ mặt và cơ thể đều căng thẳng.

Anh ban đầu còn tưởng rằng do dáng vẻ nghiêm túc thận trọng của Vương Tề khiến Ngạn Dung câu nệ thành ra vậy, anh đưa tay xuống gầm bàn, muốn vỗ vỗ chân Ngạn Dung để động viên an ủi, lại bị Ngạn Dung né tránh. Anh nhanh chóng nhận ra có điều không ổn, Ngạn Dung thật sự là đang không vui vẻ.

Vương Tề không phải kiểu người nói nhiều, hỏi Ngạn Dung cuộc sống ở trường và việc học xong, thế là không nói thêm với Ngạn Dung câu gì nữa, chỉ thỉnh thoảng nói mấy câu về công việc với Vương Siêu, anh biết thân thế Ngạn Dung, hỏi nhiều sẽ rất dễ hỏi phải mấy câu không nên hỏi, hơn nữa anh cũng không cảm thấy Vương Cẩm cùng người yêu bé nhỏ này có thể bên nhau lâu dài, chỉ cần anh không nói gì thẳng mặt là được rồi.

Vương Siêu vẫn đang lắm mồm cười hì hì, lảm nhảm đến không ngừng được, nào có nhìn ra được cái vẻ tinh thần suy sụp cùng tuyệt vọng trước khi thấy hai ông anh trai đến.

Nhìn chung cũng xem như êm đẹp, dù cho mỗi người đều có suy nghĩ riêng ở trong lòng.

Lúc rời khỏi, Vương Tề tặng quà cho Ngạn Dung, một cái Macbook 12 inch Gold.

Nguyên một buổi tối, Ngạn Dung đến lúc này mới chủ động đưa mắt về phía Vương Cẩm hỏi ý kiến, cậu không biết món quà này có thể nhận hay không, người ta khi ở lúc mờ mịt luống cuống, đều sẽ theo bản năng ỷ lại vào người mình thân mật nhất.

Vương Cẩm thay cậu nhận lấy, nói: “Cám ơn đại ca.”

Ngạn Dung vội vàng nói như vẹt: “Cám ơn đại ca.”

Vương Cẩm nhìn cậu, cậu trả cho Vương Cẩm một ánh mắt trắng dã.

Vương Cẩm cười lên, dựa vào thói quen bình thường, trợn trắng mắt nói lên việc sắp làm mình làm mẩy xong rồi.

Nói tạm biệt Vương Tề xong, Ngạn Dung ngồi xe Vương Cẩm về nhà, Vương Siêu cũng muốn đi cùng, bị Vương Tề gọi lại, không làm gì được đành mặt mày ủ rũ ở lại nghe giảng đạo, hướng về phía Ngạn Dung làm một động tác kéo khóa miệng, căn dặn cậu nhất định phải thật kín miệng.

Thật ra hắn rất yên tâm với Ngạn Dung, không phải thế lúc đầu đã chả nói với Ngạn Dung mấy câu kia.

Vương Cẩm và Ngạn Dung cùng nhau về trước, sau khi lên xe, Ngạn Dung liền đem món quà cậu vừa nhận được mở ra, bật máy lên chơi.

Vương Cẩm nói: “Thắt dây an toàn trước đã nào, về nhà rồi chơi.”

Ngạn Dung thắt chặt đai an toàn, đem máy Macbook ôm vào trong ngực.

Vương Cẩm buồn cười, nói: “Thích nó đến thế à?”

Ngạn Dung nói: “Thích, thích luôn anh trai anh.”

Vương Cẩm: “…”

Ngạn Dung quay đầu nhìn anh, nói: “Anh tại sao không nói cho em biết việc ngày hôm nay phải gặp mặt ảnh.”

Vương Cẩm thở dài, nói: “Vốn là định mang đến cho em niềm vui bất ngờ, nhưng nhìn dáng vẻ em không kinh hỉ là sao.”

Ngạn Dung ngậm chặt miệng không nói câu nào.

Vương Cẩm còn chưa nghĩ ra tại sao cậu lại đột nhiên nổi tính tình, nhìn cậu không muốn nói, cũng không hỏi nữa, giẫm chân ga lái xe về nhà.

Một lát sau, Ngạn Dung tự mình không nhịn được, nói: “Sau này anh lại muốn sắp xếp buổi hẹn gì, đều phải nói trước với em.”

Vương Cẩm nói: “Được.”

Ngạn Dung mím mím môi, trịnh trọng nói một việc: “Em là người lớn, anh lại không thương lượng với em đã tự mình quyết định, em sẽ tức giận.”

Vương Cẩm nghĩ, hóa ra vì cái này mà không vui sao? Anh đáp ứng: “Được, sau này có chuyện gì đều thương lượng với em.”

Ngạn Dung thấy thái độ và giọng điệu của anh đều rất thành khẩn, trong lòng thoải mái hơn nhiều, lại nghĩ, Kim Việt không phải người tốt, cố ý nói mấy câu đáng ghét để gây xích mích tình cảm giữa cậu và Vương Cẩm, bạn trai cũ của Vương Siêu cũng là người xấu, nhưng Vương Cẩm lại là người tốt thế này, cậu còn lâu mới vì hai người xấu này mà nghi ngờ Vương Cẩm.

Cậu bắt đầu tự mình thức tỉnh, nói: “Em hôm nay hình như không đủ nhiệt tình với anh trai anh, anh ấy có thể sẽ không thích em hay không?”

Vương Cẩm đương nhiên sẽ không nói thật, huống chi bỏ qua chuyện anh cùng Ngạn Dung yêu nhau, Vương Tề vốn sẽ không chán ghét một thiếu niên giống như Ngạn Dung, thế nên thuận miệng nói: “Nếu như ổng không thích em, làm sao còn tặng em quà chứ? Đừng nghĩ nhiều quá, ổng chẳng qua vốn không thích cười đùa nói chuyện, ở đâu cũng đều thế cả.”

Ngạn Dung nhớ lại, trông mong nói: “Anh ấy vừa đẹp trai vừa khốc, quá tuyệt vời.”

Cậu hi vọng sau này mình có thể lớn lên thành một người đàn ông giống như Vương Tề, vóc dáng cao như vậy, cơ bắp trâu như thế, nghe nói còn biết cả võ!

Cậu đột nhiên nhớ ra một việc, quay đầu chỉ trích Vương Cẩm: “Phải rồi, anh còn lừa em!”

Vương Cẩm kinh ngạc nói: “Anh lừa em cái gì?”

Ngạn Dung nói: “Anh nói anh đại hình dáng hệt như bố anh, hại em cho rằng ảnh cũng là Vin Diesel, nhưng ảnh vốn chính là Brad Pitt.”

Vương Cẩm dở khóc dở cười, Vương Tề ngũ quan quả thật là giống ông bô, trong ba thằng con trai thằng giống bố nhất là Vương Tề, Ngạn Dung đem ‘hình dáng giống’ lý giải thành ‘đều là kẻ trọc đầu cơ bắp xăm mình’, hiện tại còn đi trách anh.

Anh rất tò mò, hỏi: “Nếu so sánh anh trai anh với Brad Pitt, thế anh là ai?”

Ngạn Dung nói: “Anh đương nhiên là Mufasa rồi.”

Vương Cẩm: “… Ồ.”

Anh rất khó để không ghen tị, Vương Tề là đẹp trai lại khốc như Brad Pitt, anh thì chỉ là một con sư tử đực, còn vừa xuất hiện đã làm ngay ba ba.

Có điều suy nghĩ kỹ lại, Ngạn Dung lại thật sự đặc biệt thích con sư tử đực này, nhưng đúng chưa từng nói qua yêu thích Brad Pitt.

Về đến nhà, bởi vì lát nữa Vương Siêu cũng trở lại, trong sân không đỗ được hai chiếc xe, Vương Cẩm đem xe lái vào gara, chờ anh đi ra, đã thấy Ngạn Dung đứng bên cạnh hai cây hoa Đỗ Quyên, đôi cây mùa xuân hai người cùng nhau trồng.

Vương Cẩm gọi cậu: “Đừng đứng đó nghịch, có muỗi đó, cẩn thận cắn sưng khắp người em đấy.”

Ngạn Dung chạy trở lại, nói: “Đỗ Quyên không còn bông hoa nào, tuần trước còn rất nhiều mà.”

Vương Cẩm nói: “Kỳ nở hoa của Đỗ Quyên chỉ đến đầu hạ, phải đến sang năm mới nở lại.”

Anh cầm chìa khóa mở cửa, Ngạn Dung đứng cạnh anh, kiễng mũi chân, vui vẻ nói: “Sang năm khi hoa nở, em cũng cao gần bằng anh rồi.”

Hai người hiện tại chiều cao hơn kém nhau khoảng 7-8cm, dựa vào tốc độ vóc dáng cao lên năm nay của Ngạn Dung, đúng thật là sang năm có thể gần đuổi kịp.

Vương Cẩm có chút phiền muộn, không biết nên tiếp lời kiểu gì, không nói tiếng nào mở cửa.

Ngạn Dung nhận ra, vẻ mặt không nhịn được buồn bã, ôm Macbook mới của mình vào nhà theo.

– Hết chương 52 –

Advertisements

5 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 52

  1. nghỉ việc ở trương Quốc tế => trường

    cậu căn bản không từng đi tìm hiểu thử => cậu căn bản là chưa từng đi tìm hiểu thử

    Có hay không cái khả năng, => Có hay không cái khả năng kia,

    đã đứng nên gọi người đó => đứng lên

    “Xin chào, đứng khách khí như thế” => đừng khách khí

    Anh khoa tay đo đo một khoảng => khoát tay (vung tay về 1 hướng, thường để ra hiệu) (mình nghĩ từ này có vẻ đúng nhất 😂)
    => khua tay
    => quơ tay
    => đưa tay

    (Mình nghĩ chọn đc từ để diễn tả hành động của VT cũng khá là khó, mình chỉ nghĩ ra được mấy từ trên 😂 Còn từ khoa tay mình chưa nghe bh, gg cũng ko ra nghĩa từ đấy nên muốn góp ý vs bạn 😄)

    không dam cười, cũng không biết … => không dám cười

    nhưng là sẽ vui mừng … => nhưng sẽ là vui mừng …

    Ngạn Dung sẽ bởi vì nghe xong việc của Vương Siêu … => Ngạn Dung đã bởi vì
    (Sẽ thì là việc chưa xảy ra. Còn ở đây việc ND bị ảnh hưởng đã xảy ra rồi nên theo mình dùng “đã” đúng hơn)

    dáng vẻ nghiêm túc thận trong => thận trọng

    câu nệ thành ra vậy => câu nệ thành ra như vậy

    đưa tay vuống gầm bàn => xuống gầm bàn

    Anh nhanh chóng chận ra => nhận ra

    cuộc sống ở trường và việc xong xong => việc học xong

    mới chủ động đưa mắt vè phía Vương Cẩm => về phía

    trợn trắng mắt nói nên => nói lên

    dáng vẻ em không khinh hỉ là sao => kinh hỉ

    ngậm chặt miệng không nói cậu nào => câu nào

    bạn trai cũ cua Vương Siêu => của Vương Siêu

    sẽ không chán nghét một thiếu niên => chán ghét

    còn vừa xuất hiện đã là làm ngay ba ba => còn vừa xuất hiện đã làm ngay ba ba

    hai người cũng nhau trông => cùng nhau

    Anh cầm chìa khoá mở cừa => mở cửa

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: