[Dáng vẻ] Chương 36

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 36: Đối tượng thực tập

Trước khi hỏi ra vấn đề này, Bách Đồ đã hi vọng Ngạn Dung trả lời là “không phải”, anh hi vọng cảm giác mà Ngạn Dung dành cho Vương Cẩm là ‘thích’ chứ không phải là ‘yêu’.

Anh hỏi lại một câu cho chắc chắn: “Yêu và thích là hai việc khác nhau, em hiểu điều này không?”

Ngạn Dung hỏi ngược lại: “Vậy anh là bởi vì ‘yêu’ Lương Tỳ ca ca, nên mới muốn cùng hắn kết hôn sao?”

Bách Đồ nói: “Đương nhiên là thế rồi. Cái chúng ta nói bây giờ là em kìa.”

Ngạn Dung đem ipad ôm vào trong ngực, không khống chế được khóe miệng giương lên, nói: “Em thật sự hiểu mà, bởi vì em cũng muốn cùng Vương Cẩm Châu kết hôn.”

Bách Đồ: “…”

Ngạn Dung đối với vị cha nuôi này tâm tình có chút thay đổi nhỏ, trước đây bọn họ nhìn thì những tưởng hòa hợp thật ra xa cách, là bởi vì liên quan đến Lương Tỳ. Thế nhưng vấn đề của Lương Tỳ đã được giải quyết, nhìn khắp thế gian này, ngoại trừ Vương Cẩm, người cậu thân nhất chính là Bách Đồ.

Từ khi cậu dần dần bị Vương Cẩm mê hoặc cho đến ngày hôm nay, kỳ thực có rất nhiều cảm xúc đáng quý muốn nói ra, lúc động tâm thì ám muội cùng thăm dò, kết quả sau đấy thì lòng chua xót và thất vọng, sau khi mến nhau thì ngọt ngào và hạnh phúc, những việc này không có cách nào nói với người khác, nhưng là với Bách Đồ thì hoàn toàn có thể.

Nhưng cậu vẫn còn có chút thẹn thùng, âm thanh nho nhỏ nói: “Thực ra em đã cầu anh ấy chuyện kết hôn rồi.”

Bách Đồ bị công kích hai lần liên tiếp, không thể nói được nên lời.

Ngạn Dung nói tiếp: “Anh ấy không có nói yes cũng không có nói no, nhưng em cảm thấy anh ấy không phải là không muốn, chỉ là còn cần thêm chút thời gian để thích ứng thôi, Vương Cẩm theo chủ nghĩa không cưới lâu thế rồi, lúc vừa quen nhau anh ấy còn nói không muốn nói chuyện yêu đương, hiện tại còn không phải là cùng em nói chuyện yêu đương sao?”

Cậu càng nói càng hài lòng, cậu tin tưởng Vương Cẩm cũng yêu cậu như cậu yêu anh, cậu tin tưởng mình có thể thay đổi được Vương Cẩm.

Bách Đồ hai hàng lông mày phải gọi là nhíu hết vào nhau, lại không muốn trực tiếp giội cho cậu thau nước lạnh, uyển chuyển nói: “Em đã đến nhà Vương Cẩm, thì cũng nên gặp người nhà của anh ta rồi chứ?”

Ngạn Dung nói: “Chỉ gặp qua em trai anh ấy.”

Bách Đồ nói: “Vương Siêu không tính.”

Ngạn Dung kỳ quái hỏi: “Tại sao không tính.”

Bách Đồ nói: “Lời nói của Vương Siêu trong nhà không có tẹo trọng lượng nào, không ai muốn nghe ý kiến của hắn đâu.”

Ngạn Dung như hiểu như không hỏi: “Anh lo lắng người nhà bọn họ không chấp nhận đồng tính? Vương Cẩm Châu đã come out rồi nha.”

“Không phải ý này.” Bách Đồ để đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, bắt đầu truyền bá tư tưởng phong kiến: “Người Trung Quốc yêu đương rồi kết hôn không phải là chuyện của riêng hai người, mà là chuyện của cả hai bên gia đình, chỉ khi em gặp Vương Tề hoặc bố mẹ nhà họ Vương, cũng đồng thời được họ chấp nhận, lúc ấy mới có thể xem như là đối tượng chính thức của Vương Cẩm.”

Thế giới quan của Ngạn Dung vì thế mà chấn động, kinh ngạc nói: “Cái đó… em hiện tại vẫn là đối tượng thực tập?”

Bách Đồ bị chọc cho suýt cười lên, nhưng cố nhịn trở về, từ từ hướng đến mục đích chính vừa nói: “Cũng gần giống thực tập. Anh cùng Vương Cẩm không thân, nghe Lương Tỳ nói lúc anh ta come out, bị đánh đến rất thảm, anh ta kể qua với em chưa?”

Ngạn Dung tò mò, hỏi: “Không có, Vương Cẩm chỉ nói với em là anh ấy đã come out. Là bố hay anh trai của anh ấy đánh vậy?”

Bách Đồ nói: “Hình như là bố anh ta.”

Ngạn Dung nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cười nói: “Vương Cẩm khi bé còn chém gió nói bố mình là xã hội đen, lúc bị đánh không biết có hối hận hay không nhỉ.”

Bách Đồ thực phiền muộn, trọng tâm hình như không đúng rồi, anh trực tiếp hỏi: “Em không quan tâm anh ta come out vì ai sao?”

Ngạn Dung nghi ngờ nói: “Come out không phải là để người nhà biết rõ xu hướng tình dục của mình sao? Đương nhiên là vì chính mình.”

Bách Đồ: “…” Hình như cũng đúng thật.

Ngạn Dung nhìn anh, nói: “Bách Đồ ca ca, thật ra em hiểu anh muốn nói cái gì.”

Bách Đồ lộ vẻ mặt lo âu.

Ngạn Dung nói: “Anh có phải muốn nói, ảnh so với em lớn hơn nhiều tuổi, cuộc sống bận rộn, từng yêu người khác, vì thế nên anh lo lắng chúng em không thể kết hôn, còn có khả năng sẽ chia tay?”

Tuy rằng lời cậu nói cùng với lo lắng của Bách Đồ thì có tí sai lệch, nhưng trên cơ bản là hướng đi đúng rồi, Bách Đồ nhân cơ hội nói: “Anh sợ em sẽ bị tổn thương.”

Ngạn Dung nói: “Sẽ không, anh ấy sẽ không làm tổn thương em, anh không hiểu Vương Cẩm.”

Bách Đồ: “… Anh ta tốt lắm à?”

Ngạn Dung dùng sức gật đầu: “Anh ấy thực sự tốt lắm luôn.”

Cậu lộ ra một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa đắc ý, nói: “Anh ấy rất có nguyên tắc, đối với người mình không có tình cảm, tuyệt đối sẽ không nói chuyện yêu đương, chỉ cần đã nói thích, nhất định chính là thật lòng thích, anh ấy rất thích em… hẳn là rất yêu em.”

Cậu nói vừa tự nhiên lại vừa kiên định như thế.

Bách Đồ cũng không biết nên làm sao phản bác, tuổi trẻ thật là tốt.

Ngạn Dung nói: “Đúng rồi, em ngày mai muốn đi tìm Vương Cẩm chơi, anh ấy nói nhất định phải được sự đồng ý của anh, em có thể đi không?”

Bách Đồ thâm tâm tự nhủ, Vương Cẩm thật đúng là một kẻ sõi đời.

Ngạn Dung dáng vẻ biểu hiện như đang chìm đắm trong bể tình hạnh phúc, anh cũng không đành lòng nói mấy câu vốn định nói ra, thay vào đó dặn dò: “Đi chơi thì có thể, nhưng tối phải về nhà sớm một chút.”

Ngạn Dung đáp ứng.

Bách Đồ còn nói: “Còn nữa, không phải anh nhiều chuyện, nhưng em còn nhỏ, phải chú ý một chút.”

Ngạn Dung không có hiểu gì, hỏi: “Chú ý cái gì?”

Bách Đồ mập mờ nói: “Đừng luôn để Vương Cẩm thực hiện được ý đồ.”

Ngạn Dung lúc này đã thông rồi, kết hợp với khí chất lúc này của Bách Đồ, làm cậu đang tưởng Bách Đồ muốn dạy cho cậu mấy chiêu kỹ xảo, hưng phấn hỏi: “Vậy cái đó phải làm thế nào?”

Bách Đồ nói: “Từ chối anh ta đó, lẽ nào anh ta còn có thể đòi đến cùng được?”

Ngạn Dung ham học hỏi như người khát nước nói: “Đấy là muốn ‘dục cự hoàn nghênh’ sao?”

Bách Đồ ngu người, không nhịn được hỏi: “Em từ đâu học được loại từ ngữ này?”

Ngạn Dung đem ipad giơ lên, nói: “Đoán thành ngữ Chinese Bridge.”

Bách Đồ: “… Em học nhanh thật đấy.”

Màn tâm sự đêm khuya trở về trong trắng tay, Bách Đồ phiền muộn quay lại phòng ngủ chính.

Lương Tỳ nghe anh kể sơ qua xong, chọn mấy câu mà anh thích nghe đem ra nói: “Thằng nhóc có mười mấy tuổi đầu, tiếng Trung còn nát đến thế, nó biết cái gì là yêu? Em đừng lo lắng.”

Bách Đồ nói: “Vừa này em còn suýt thì đem chuyện anh kể với em nói cho nó, nhưng nhìn thấy nó cao hứng như thế, em không nhẫn tâm được. Nó còn nói ngày mai muốn đi tìm Vương Cẩm chơi, ờ chơi thì chơi đó… Cái chính là không biết Vương Cẩm muốn chơi nó kiểu gì thôi.”

Lương Tỳ: “…”

Bách Đồ lo lắng không thôi nói: “Nó còn muốn cùng Vương Cẩm kết hôn, nếu như Vương Cẩm thật sự cùng người kia gương vỡ lại lành, nó phải làm sao bây giờ đây? Anh là chưa thấy qua dáng vẻ khi nó nhắc đến Vương Cẩm đấy thôi, nghĩ thôi mà em đã thấy nó sẽ khổ rồi. Anh thế mà cả ngày nói Vương Cẩm tốt thế này thế kia, loại người thay đổi thất thường như thế tốt chỗ nào?”

Lương Tỳ nói: “Nó cùng người trước kia không có hi vọng đâu, chuyện năm đấy như thế sao mà quay đầu ăn cỏ cũ được? Nó không ti tiện vậy đâu.”

Bách Đồ tức giận nói: “Thế nhưng mấy năm qua vẫn còn liên lạc, hiện giờ còn đem người quyến rũ đến tận Bắc Kinh rồi kia, này mà là không quay đầu ăn cỏ cũ hả? Ngạn Dung trẻ người lại đẹp, Vương Cẩm không thích mới là lạ, nhưng còn phải xem là loại thích nào, Ngạn Dung muốn cùng Vương Cẩm kết hôn, anh ta muốn không? Em thấy Vương Cẩm là muốn chiếm tiện nghi của Ngạn Dung, chờ chiếm được rồi liền quăng bỏ nó.”

Lương Tỳ: “Không đâu không đâu, với cái tính của Vương Cẩm, không thể chủ động quăng người. Sau này hai đứa nó mà thật sự muốn chia tay, cũng là Ngạn Dung quăng nó.”

Bách Đồ nói: “Anh hiểu rõ anh ta quá ha! Anh ta ăn trong bát nhìn trong nồi, muốn ngủ với tiểu thịt tươi, còn không nỡ bỏ tình nhân cũ, cái thứ gì đâu.”

NOTE: Tiểu thịt tươi là từ dùng để chỉ các bạn nam trẻ tuổi đẹp trai.

Trong lòng người ta luôn có một lý lẽ rất kỳ quái, một khi có thành kiến với người nào, càng có người đứng ra giúp người đó nói tốt, càng dễ gây ra hiệu quả ngược lại. Bách Đồ hiện tại chính là cái tình huống này, anh có thành kiến với Vương Cẩm, vốn là nói vài câu coi như xong, nhưng Lương Tỳ cứ một mực bênh Vương Cẩm, càng như vậy anh càng bực bội, đối với Vương Cẩm có ý kiến năm phần nay vọt lên đến bảy – tám phần.

Lương Tỳ cũng nhận ra, không dám nói nữa, chờ Bách Đồ xả giận xong, lại giở trò sán lại muốn tiếp tục làm chuyện thân mật, bị Bách Đồ lấy lý do “không có tâm tình” từ chối.

Hắn hối hận thôi rồi, thật không nên đem chuyện “Cái người trước đây của Vương Cẩm quay lại Bắc Kinh còn tuyên bố muốn theo đuổi Vương Cẩm” này ra nói cho Bách Đồ.

Vấn đề là hắn nhịn không được, có chút chuyện gió thổi cỏ lay mới mẻ gì, hắn đều muốn ngay lập tức nói cho Bách Đồ nghe.

Ngày dài hơn đêm, chưa đến 6h sáng, bầu trời đã hơi hửng sáng lên.

Ngạn Dung rời giường rất sớm, ở trước tủ quần áo chọn đi chọn lại. Cậu đã cao lên mấy cm, quần áo xuân thu năm ngoái rất nhiều đồ đã không thể mặc, quần áo năm nay mới mua đều để ở nhà Vương Cẩm.

Cậu cũng không muốn mặc đồng phục để đi đến bệnh viện, huy hiệu trường thêu trước ngực quá dễ nhìn, liếc cái biết ngay cậu là học sinh cao trung (cấp 3).

Chọn nửa ngày, lấy ra một cái áo khoác bóng chày Galaxy hàng hiệu cỡ L, mặc vào miễn cưỡng vừa, nhìn cũng lấp lánh, xem như là đẹp.

Lề mề đến hơn 8h mới ra ngoài, cửa phòng Lương Tỳ và Bách Đồ vẫn đóng chặt, hẳn là còn chưa rời giường. Cậu cũng không làm kẻ đáng ghét mà đi qua gõ cửa, viết tờ giấy nhắn rồi dán lên tủ lạnh, sau đấy thiệt là cao hứng mà ra khỏi cửa.

Vương Cẩm dẫn theo hai thực tập sinh trường y, một nam một nữ, kiểm tra phòng bệnh sau đó không còn chuyện gì, hai sinh viên kia liền theo đuôi anh hết hỏi đông lại hỏi tới tây.

Chủ nhiệm Vương ở trong bệnh viện này được xưng là tốt tính, những sinh viên khác thầy hướng dẫn sẽ mắng bọn họ ngốc, sẽ ghét bỏ bọn họ vướng chân vướng tay, nhưng chủ nhiệm Vương sẽ không làm thế, có chuyện gì cũng cười nói.

Thế nhưng những đàn anh đàn chị đã từng ‘qua tay’ Vương Cẩm nói rằng, không nên bị vẻ bên ngoài lừa, lúc ở trên sổ tay thực tập viết lời bình, chủ nhiệm Vương ra tay phi thường tàn nhẫn.

Đang nói chuyện, điện thoại Vương Cẩm để trên bàn rung một hồi, anh cầm lên liếc mắt nhìn, lập tức cười rộ lên, phất tay nói: “Đi ra chỗ khác chơi, hai đứa em đừng ở chỗ anh mà núp chứ, chạy đi tìm y tá trưởng tìm chút việc gì làm đi.”

Y tá trưởng để hai sinh viên đi phát thuốc cho bệnh nhân, bọn họ cầm thuốc quay lại phòng bệnh, xa xa nhìn thấy Vương Cẩm từ dưới tầng đi lên, bên cạnh còn có một bé trai thấp hơn anh nửa cái đầu, không biết bé trai kia nói câu gì, Vương Cẩm lại đưa tay ra xoa xoa tóc cậu.

Nữ sinh viên ôm ngực, làm ra vẻ kinh ngạc thốt lên: “Mẹ ơi! Sờ đầu sát!”

Nam sinh viên hỏi mấy y tá: “Bé trai kia là ai vậy?”

Một y tá hơi lớn tuổi nhỏ giọng nói: “Đó là con trai chủ nhiệm Vương.”

Y tá nhỏ tuổi lập tức nói: “Mới không phải, đó là chém gió.”

Y tá nhớn: “Lần trước trên weibo nói rõ như vậy mà, ngay cả đứa nhỏ này học trường Quốc tế nào học lớp nào cũng đều nói cả, lúc tết đứa nhỏ này còn đến viện cắt ruột thừa, chủ nhiệm Vương giao thừa lẫn mùng một đều ở lại chăm sóc, sau này còn cứ đến chiều thứ sáu lại vội vàng chạy đi đón tan trường, cuối tuần còn mang đi khu vui chơi, nếu không phải con trai ai phí tâm sức thế? Chị thấy không giống chém đâu.”

Y tá nhỏ hùng hồn nói: “Chỉ cần bản thân Cẩm Cẩm không nói, em liền không tin.”

Y tá nhớn nói: “Chị nếu như là ảnh cũng sẽ không thừa nhận, em tính tuổi coi, 17 nhưng đã làm cha, lại còn cùng gái tây sinh nữa, anh ta còn muốn thăng chức không đây?”

Y tá nhỏ cả giận nói: “Chị còn nói! Buổi tối không cùng chị đi ăn Malatang nữa.”

Y tá nhớn: “…”

Hai sinh viên nghe xong một hồi vở kịch lớn, trợn mắt há mồm.

– Hết chương 36 –

Advertisements

5 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 36

  1. không thể nói được lên lời => nên lời
    Cậu nói vừa tự nhiên lại kiên định như thế => Cậu nói vừa tự nhiên lại vừa kiên định như thế
    biểu hiện như đang chìm đắp => chìm đắm
    Bách Đồi ngu người => Bách Đồ
    còn không lỡ bỏ tình nhân của => còn không nỡ bỏ tình nhân cũ
    nhưng Lương tỳ cứ một mực bênh => Lương Tỳ
    ở trước tủ quần áo đi chọn lại => ở trước tủ quần áo chọn đi chọn lại
    bên cạnh còn một bé zai thấp hơn anh => bên cạnh còn có một bé zai thấp hơn anh
    Một ý tá hơi lớn tuổi => y tá
    Y tá nỏ cả giận nói => Y tá nhỏ
    trợ mắt há mồm => trợn mắt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: