[Dáng vẻ] Chương 33

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 33: Thuốc cảm

Vương Cẩm nhỏ hơn Vương Tề 2 tuổi, khi bé một thằng Đông Bắc, một thằng Bắc Kinh, đến tận 5 tuổi mới có cơ hội thấy nhau, tuổi gần bằng nhau nên có thể cùng chơi cùng nghịch, từ vài tuổi trở lên quan hệ cũng coi như không tệ.

Đến khi hai người đều chừng 10 tuổi, Vương Tề đến Bắc Kinh học cao trung, hai đứa cả ngày đi cùng nhau, cũng không tránh khỏi đánh nhau vài lần, Vương Cẩm dù sao cũng nhỏ hơn 2 tuổi, vóc người và khí lực không bằng được Vương Tề, nên đều là thằng bị ăn đánh, lúc ấy anh còn nghĩ, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, ai mà ngờ sau đó… Vương Tề đi học Sanda.

Sau đó, không có sau đó. =)))

Vương Tề tính cách giống Vương ba ba, không nhiều lời, thích động thủ, khi tức giận ra tay còn đặc biệt tàn nhẫn, Vương Siêu mỗi lần gây ra chuyện là đều bị anh đại nhà hắn đánh đến sưng vêu mặt mũi.

Thế nhưng Vương Tề cũng không phải người không nói lý, Vương Cẩm và con hàng Vương Siêu chuyên gây sự không giống nhau, sau khi hai người đều trưởng thành, Vương Cẩm cũng không có bị Vương Tề ỷ mạnh hiếp yếu bao giờ. Năm ấy lúc Vương Cẩm come out, Vương Tề bởi vì nói đỡ cho anh, còn bị Vương ba ba đập tý gãy chân.

Hai anh em tình cảm thật sự rất tốt.

Hiện tại đang yên đang lành, Vương Tề muốn tẩn anh vì cái gì?

Mấy năm gần đây, anh hình như cũng chỉ gây nên có một vụ án xxx là đáng bị ăn đòn.

Hai anh trai đều không nói câu nào, Vương Siêu – từng nếm mùi đòn – rất sợ ngọn lửa chiến tranh kia đốt tới người mình, nhanh chóng phủi sạch quan hệ: “Em cái gì cũng không hề nói.”

Thật ra cũng không cần hắn vội vã biện bạch, Vương Cẩm căn bản cũng không cảm thấy là do hắn nói, miệng hắn đúng là bỉ ổi thật, thế nhưng rất kín, bình thường sẽ không ở sau lưng người khác buôn dưa. Vương Cẩm cũng không cảm thấy Vương Tề sẽ đánh mình thật.

Thế nhưng Vương Siêu sợ anh không tin nha, nói tiếp: “Anh cùng cỏ non nhỏ nhà anh bữa nay đi Hoan Nhạc Cốc đúng không? Chơi tàu lượn siêu tốc bị người ta chụp ảnh đăng weibo, sau đấy có một Hot profile chia sẻ lại, vậy nên đứng đầu.”

Vương Cẩm có chút bất ngờ, cũng cảm thấy buồn cười, nói: “Vậy tao cũng thành Hot profile rồi?”

Vương Tề nghiêm mặt nói: “Xem mày có tiền đồ quá nhỉ?”

Sáng hôm sau, Ngạn Dung đứng lên đi vệ sinh một chuyến, quay về muốn ngủ tiếp, thuận tay cầm điện thoại lên liếc mắt cái, phát hiện nhận được mấy chục cái tin weixin.

Đều là do mấy bạn học khá thân của cậu gửi tới, nói cho cậu: “Cậu với ba ba cậu bị người ta chụp hình đăng weibo”, còn gửi nguyên cho cậu cái post đấy: “Ngày hôm nay ở Hoan Nhạc Cốc gặp được một đôi, não bổ 10 vạn chữ ôn nhu đại thúc công x shota con lai thụ”, phía dưới là một tấm ảnh chụp Ngạn Dung và Vương Cẩm, nhìn góc độ ảnh chụp, lúc ấy chắc hẳn cách bọn họ rất gần.

Bạn học nói: “Tớ gửi tin nhắn riêng cho chủ weibo kia nói với cổ cậu là bạn của tớ, người trong ảnh kia là ba ba cậu, cổ cũng chuyển tiếp lại làm rõ mọi việc rồi.”

Ngạn Dung: “…”

Ba anh em nhà họ Vương theo Vương ma ma đi tảo mộ cho ông ngoại bà ngoại.

Buổi trưa về nhà, Vương ma ma tâm trạng còn chìm đắm trong nỗi nhớ thương với hai cụ, suy sụp, cơm cũng ăn không được mấy miếng đã nói đau đầu muốn đi nghỉ.

Vương Tề cùng Vương Siêu cũng có việc, không đợi lâu sau, một trước một sau rời khỏi.

Lưu lại Vương Cẩm… một mình rửa bát.

Anh rửa rất chậm, vì mất tập trung.

Anh cũng rất nhớ ông bà ngoại.

Không có bố mẹ ở bên người mười mấy năm trời, anh là được hai cụ nuôi lớn, ông ngoại bị sỏi túi mật, làm phẫu thuật nguy hiểm cao, chỉ có thể mỗi ngày dựa vào thuốc mà kiên trì trị liệu.

Phòng của anh và ông bà ngoại chỉ cách nhau có bức tường, buổi tối thường xuyên nghe được ông ngoại bởi vì đau đớn mà kêu đau hoặc dài hoặc ngắn, thế nhưng đến ban ngày, ông ngoại vẫn đều sẽ cười nhắc anh mặc nhiều quần áo ăn cơm nhiều vào học tập chăm chỉ.

Anh từ lúc ấy đã nghĩ làm bác sĩ, làm bác sĩ tốt nhất trên thế giới.

Năm anh thi đại học y, ông ngoại liền qua đời, nửa năm sau bà ngoại cũng đau buồn mà mất.

Anh thậm chí không kịp làm bất cứ cái gì.

Chính là vào lúc ấy, anh gặp phải mối tình đầu.

Rửa bát xong, anh trở về phòng, giầy cũng không cởi, đã nằm vật ra giường xuất thần.

Có một số việc từ lúc mới bắt đầu, đã định trước kết quả, nếu như anh không phải ở lúc thống khổ nhất bắt đầu một mối tình, có thể nghiêm túc hơn để tìm hiểu xem thế nào là yêu, coi như cuối cùng vẫn không thể nào ở bên nhau, cũng sẽ không giống như bây giờ trở mặt thành thù, tổn thương lẫn nhau, cuối cùng biến thành cái gai trong thịt của nhau.

Giống như mối quan hệ bây giờ với Ngạn Dung, hiện tại Ngạn Dung còn nhỏ, giống một thằng bé con ỷ lại anh, tương lai lớn rồi, sẽ thấy trên thế giới có càng nhiều người tốt hơn nữa, đến lúc đó, anh đối với Ngạn Dung, sẽ chỉ như một chén Thiết Quan Âm để qua đêm, một khối kẹo cao su nhai mà không có mùi vị.

Vương Cẩm nghĩ tới những điều này, cũng không có cảm thấy đặc biệt khổ sở, thậm chí còn có chút xem như đương nhiên.

Số lần mất đi nhiều hơn số lần có được, anh đã quen rồi, không ôm hi vọng quá lớn thì sẽ không thất vọng quá nhiều.

Ngạn Dung vốn không có weibo, vì để xem được tin tức bạn học gửi đến, cậu đăng ký weibo, tính đặt tên là “Kẻ cơ bắp”, lại bị người ta đặt trước, thử mấy cái tên tương tự cũng không được, cuối cùng đành để “Hít xà ngang 30”.

Cậu tìm đến cái weibo kia, trong ảnh là cậu cùng với Vương Cẩm xếp hàng đợi chơi tàu lượn siêu tốc, cậu là chờ quá lâu nên hơi mỏi chút, dựa đầu vào vai Vương Cẩm, Vương Cẩm một tay khoác lên trên vai cậu, còn mỉm cười cúi đầu nói chuyện với cậu.

Cậu nghĩ lại một chút, cũng đã quên khuấy khi đó đang nói cái gì.

Bình luận bên dưới weibo nhiều câu cậu xem không hiểu lắm, trình độ tiếng Trung bản thân đã có hạn thì chớ, chứ đừng nói chi là có nhiều ngôn ngữ mạng như vậy, thế nhưng rất nhiều người đều nói bọn họ “xứng”, câu này cậu nhìn hiểu.

Cậu cũng cảm thấy rất xứng, cậu đẹp trai, Vương Cẩm cũng đẹp trai.

Tấm hình này cậu rất thích, tìm đến “lưu ảnh”, đem bức hình này save về điện thoại di động, nhìn đi nhìn lại, rồi đem cài đặt thành hình nền màn hình khóa.

Đợi đến hơn 4h chiều, cậu cảm thấy Vương Cẩm nhất định đã quét dọn xong mộ trở về nhà rồi, mới gọi điện cho Vương Cẩm nói chuyện này.

Vương Cẩm âm thanh rầu rĩ, như đang buồn ngủ: “Tối hôm qua nghe thằng em nói rồi, đừng lo lắng, chuyện thế này nhiều lắm là 2 – 3 ngày, mọi người sẽ quên thôi.”

Ngạn Dung nghe thấy bị người nhà Vương Cẩm xem được, cảm thấy có chút xấu hổ, nói: “Ừm, em không có lo lắng.”

Vương Cẩm nghe thấy cậu có giọng mũi, hỏi: “Bị cảm?”

Ngạn Dung nói: “Có một chút, không nặng lắm.”

Vương Cẩm hỏi: “Trong nhà có thuốc không?”

Ngạn Dung trả lời: “Chờ tẹo em đi tìm thử xem.”

Vương Cẩm ừ một tiếng, nói tiếp: “Đại ca cũng nhìn thấy, nói anh đồi phong bại tục, còn muốn đánh anh.”

Ngạn Dung thấy buồn cười, hỏi: “Anh cùng đại ca đánh nhau không? Ai lợi hại hơn?”

Vương Cẩm nói: “Ổng trước đây là vận động viên Sanda.”

Ngạn Dung bị kinh ngạc: “Như Lý Tiểu Long ấy hả?”

Vương Cẩm nói: “Không kém bao nhiêu đâu.”

Ngạn Dung: “Oa.”

Vương Cẩm: “Oa cái gì mà oa?”

Ngạn Dung mong mỏi nói: “Em muốn nhìn thấy đại ca anh một chút.”

Vương Cẩm nói: “Lần tới đi, ổng rất bận bịu… ổng cùng bố anh tướng mạo giống nhau.”

Ngạn Dung nghĩ nghĩ một chút, Vương ba ba là một người đầu trọc, dây chuyền vàng thô to như xích, trên cánh tay còn có hình xăm.

Cậu nói: “Vậy em không muốn thấy nữa.”

Vương Cẩm ở bên kia cười lên.

Ngạn Dung lại hỏi: “Hắn thật sự đánh anh sao? Có đau không?”

Vương Cẩm nói: “Nói thế thôi, không có động thủ, chỉ giáo huấn anh vài câu.”

Ngạn Dung nói: “Vậy còn được.”

Vương Cẩm giục cậu: “Đi tìm thử xem có thuốc hay không, ngày mai phải đi học, không thể mang bệnh được.”

Ngạn Dung đi tìm thuốc, lục mấy cái ngăn kéo đều không tìm thấy, hộp thuốc cảm trong hòm thuốc thì là hộp không, cậu không muốn để Vương Cẩm lo lắng cho cậu, liền nói: “Thấy rồi.”

Vương Cẩm nói: “Trước uống một viên, buổi tối trước khi ngủ lại uống viên nữa.”

Ngạn Dung đáp ứng.

Buổi tối, Vương Tề và Vương Siêu cùng về, mẹ con bốn người đi ra ngoài ăn cơm.

Sáng thứ hai, anh em ba người đưa Vương ma ma ra sân bay, bà hơn 10h sẽ bay về Cáp Nhĩ Tân.

Buổi chiều Vương Cẩm mới đi làm, nhận được điện thoại chủ nhiệm lớp Ngạn Dung gọi tới: “Ian bị sốt, vẫn còn đang ho khan, giáo viên y tế tiêm thuốc hạ sốt rồi, khuyến nghị trò ấy nên về nhà nghỉ ngơi, ngài có tiện đến đón trò ấy không?”

Vương Cẩm xin nghỉ, tới trường học đón người.

Ngạn Dung cúi đầu chào tạm biệt chủ nhiệm lớp, đi theo sau Vương Cẩm, từ văn phòng đi ra.

Vương Cẩm đưa tay sờ sờ trán cậu, nói: “Không nóng quá. Tại sao không nói gì?”

Ngạn Dung nói: “Xin lỗi, em ngày hôm qua không có uống thuốc.”

Cậu vốn không muốn để cho Vương Cẩm cảm thấy cậu phiền phức, kết quả hình như càng phiền hơn.

Vương Cẩm an ủi cậu: “Được rồi, về nhà ngủ một giấc là không sao đâu.”

Hai người lên xe, Vương Cẩm nhìn cậu vẫn cúi gằm mặt xuống, nói: “Chuyện này phải trách anh.”

Ngạn Dung nói: “Không trách anh, trách em.”

Vương Cẩm xoa xoa tóc cậu, nói: “Tại anh dẫn em đi Hoan Nhạc Cốc chơi, làm ướt quần áo nên mới cảm lạnh, trở về còn nhất định muốn làm tình với em, nếu không thế em cường tráng thế này, làm sao sẽ bị cảm đến phát sốt.”

Ngạn Dung suy nghĩ một chút, nói: “Không đúng, là em nói muốn làm tình trước.”

Vương Cẩm cười nói: “Anh muốn còn nhiều hơn em.”

Ngạn Dung lại ho hai cái, nói: “Vẫn là tại em không đủ cường tráng, sau này phải cố gắng rèn luyện.”

Vương Cẩm không muốn cậu cường tráng tẹo nào, lại không muốn cậu sinh bệnh, vô cùng bất đắc dĩ, nhưng không hề nói gì.

Sau khi về nhà, anh cho Ngạn Dung uống vài viên thuốc chữa cảm và ho, sau đấy nhìn Ngạn Dung ngủ, mới trở lại bệnh viện đi làm.

Chiều tối, Ngạn Dung tỉnh lại, gọi điện cho Vương Cẩm, anh nói đợi thêm một lúc là có thể tan ca.

Cậu đề nghị: “Buổi tối em làm cơm cho anh ăn nhé.”

Vương Cẩm kinh ngạc nói: “Em biết làm cơm?”

Ngạn Dung nói: “Lúc ở cô nhi viện, em là anh trai lớn đó, cái gì cũng đều phải làm.”

Vương Cẩm dừng một lát, nói: “Trong nhà không có cái gì cả, muốn nấu cơm phải đi mua đồ, quá phiền, chờ một lúc anh qua đó đón em, hay vẫn ra ngoài ăn đi.”

Ngạn Dung nói: “Siêu thị đâu có xa, em không sốt nữa, vừa vặn cũng muốn đi ra ngoài hóng gió chút.”

Vương Cẩm nói: “Vậy em mặc thêm cái áo khoác rồi hãy đi.”

Ngạn Dung: “Dạ.”

Vương Cẩm nói tiếp: “Không được mua đồ uống lạnh, cũng không được mua kem hộp.”

Ngạn Dung không nói câu nào, cậu đúng là dự định tiện đường mua luôn hộp kem.

Vương Cẩm nói: “Trở về anh sẽ kiểm tra.”

Ngạn Dung ngạc nhiên hỏi: “Làm sao kiểm tra?”

Vương Cẩm nói: “Nếm thử xem em ngọt hay không ngọt.”

Ngạn Dung mất mấy giây mới phản ứng lại được, một bên ho khan một bên cười nói: “Em mới không sợ anh đến nếm.”

Cậu ở trong siêu thị chọn đồ, muốn làm rất nhiều món, lại cảm thấy làm nhiều quá hai người ăn không hết để thừa thì lại lãng phí quá, chọn đi bỏ lại một lúc, mới quyết định làm súp kem nấm, mỳ ý thịt viên. Vương Cẩm không uống rượu, cậu cũng không thích, vậy nên mua một chút hoa quả tươi, lúc về chuẩn bị làm nước ép.

Trời sẩm tối, cậu từ trong siêu thị đi ra, mang ra một túi to đồ đi về nhà, trên đường còn nghĩ muốn bày biện kiểu nào, nghĩ đến Vương Cẩm nhìn thấy cậu làm ra một bàn đồ ăn phong phú, nhất định sẽ giật nảy cả mình, cậu liền không nhịn được mà vui vẻ.

Sắp đến cửa nhà, cậu dừng bước.

Có một người đang ở song sắt ngoài cửa, ngồi trên vali hành lý, cúi đầu ngồi đó nghịch điện thoại di động.

Ngạn Dung chỉ mới gặp qua hắn một lần, nhớ ra hắn họ Kim.

– Hết chương 33 –

7 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 33

  1. thế nhưng rất nhiều người đều nói bọn họ “xứng”, cậu này cậu nhìn hiểu. => “câu này” mới đúng phải không
    Khai là ba ba sau nay bạn bè nó phát hiện chả phải là trái luân thường rồi sao rồi sao =)))))))) phải công nhận mấy bạn hủ trong này mắt tinh như cú ấy nhể, thấy một lần nhận dạng thuộc tính luôn (* ̄▽ ̄)b

  2. quân từ báo thù => quân tử
    cũng chỉ gây lên có một vụ án => gây nên
    vậy lên đứng đầu => vậy nên đứng đầu
    Ngày hôn nay ở Hoan Nhạc Cốc => hôm nay
    Năm anh thi học đại học y => thi đại học y
    save về điện thoại đi động => di động
    Ngạn Dung nghe nói thấy bị người nhà Vương Cẩm xem được => Ngạn Dung nghe thấy
    Ngạn Dung nói “Lần tới đi…” => Vương Cẩm
    tưởng mạo giống nhau => tướng mạo
    chỉ giáo huấn anh vài cậu => vài câu
    nhất định dẽ giật nảy cả mình => sẽ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: