[Dáng vẻ] Chương 21

80db68d7jw1f3nwxdfxa6j20o40y4n9nDáng vẻ anh thích em đều có

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi | Minh họa: Mizuyomi

Thể loại: Hiện đại – bác sĩ đại thúc công x mỹ thiếu niên con lai thụ – HE

Bác sĩ Vương Cẩm ở ven đường nhặt được Ngạn Dung – một mỹ thiếu niên con lai. Trong bóng tối càng ngắm càng thấy đẹp, nhịn không nổi liền ôm về nhà. Ngày hôm sau tỉnh dậy phát hiện, mỹ nhân đúng chuẩn chỉ là một đứa nhỏ.

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai cây thủy tiên. Từ tự yêu chính bản thân mình dần dần trở thành yêu những điều nhỏ nhặt vụn vặt của đối phương đến mức gà bay chó sủa. Niên thượng, hai người cách nhau 17 tuổi.

(Kurokochi.wp.com)


Chương 21: Có muốn hay không?

Sáng thứ bảy, Vương Cẩm sau khi rời giường liền xuống tầng chuẩn bị tốt bữa sáng, xong mới lên gọi Ngạn Dung rời giường.

Ngạn Dung còn chưa tỉnh ngủ, dụi dụi mặt hai cái lên gối, mắt nhắm mắt mở nhìn Vương Cẩm.

Vương Cẩm nhìn cậu không có ý định muốn dậy, hỏi: “Tính ngủ nướng?”

Ngạn Dung khi ngái ngủ cũng không giả vờ làm người nhớn, thành thành thật thật nói: “Ừmm, tôi mệt quá.”

Vương Cẩm cười cười, khóe mắt có một nếp nhăn, nói: “Tôi làm trứng ốp với bánh mì nướng, tỉnh ngủ thì đem cùng với sữa bò bỏ vào lò vi sóng hâm nóng lại rồi ăn, ăn xong làm bài tập, không được ham chơi. Biết dùng lò vi sóng không?”

Ngạn Dung không cần rời giường mềm nhũn “Ừ” một tiếng, giọng mũi rất nặng, vừa đáng yêu lại gợi cảm.

Vương Cẩm không nhịn được vươn tay ra bóp bóp mũi cậu mấy cái, ôn nhu nói: “Quần áo của cậu đều bẩn không mặc được, tối hôm qua cũng quên chưa giặt, vừa nãy mới ném vào trong máy giặt, cậu nhớ lấy ra phơi.”

Ngạn Dung mắt rất nhanh đã nhắm lại, mơ màng không rõ hỏi: “Vậy tôi mặc cái gì nha?”

Vương Cẩm nói: “Tôi tìm cho cậu bộ quần áo, hơi rộng một chút, mặc tạm một ngày.”

Gần 10h, Ngạn Dung ngủ thẳng cho đến khi tự tỉnh.

Đầu giường đặt một bộ quần áo sạch, áo len mỏng và quần jean, cậu đưa tay lật qua lật lại, áo len cỡ XL, rất mới cũng rất sạch sẽ, nhưng không phải đồ mới hoàn toàn.

Cậu mở tủ quần áo lấy một bộ đồ của Vương Cẩm ra mặc.

Vương Cẩm quần áo lớn hơn cậu ba cỡ, tay áo cùng ống quần đều phải xắn vài vòng, thắt lưng gài đến lỗ cuối cùng vậy mà quần vẫn cứ lỏng là lỏng lẻo như sắp tụt đến nơi.

Ngày hôm nay cũng chẳng định đi đâu, cậu liền cứ mặc như thế, dù có chút khó coi một tẹo, nhưng ít ra cũng không cần phải mặc quần áo của người khác dùng rồi.

Buổi chiều, cậu làm xong gần hết bài tập, chỉ còn dư một vài đề không làm được chờ Vương Cẩm về giảng, sau đó bắt đầu nghịch điện thoại di động và ipad, chơi chơi chơi liền chơi đến trời tối.

Cậu đói bụng, nhìn thời gian, cảm thấy chắc hẳn Vương Cẩm sẽ không về nhà cùng cậu ăn tối, lúc này mới gọi thức ăn ngoài.

Vương Cẩm tăng ca về đến nhà đã là 10h hơn.

Ngạn Dung nằm trên giường, chăn không đắp, đeo tai nghe Beats mà Vương Cẩm tặng, đã ngủ, trên màn hình ipad còn đang phát một bộ phim hoạt hình Disney.

Không biết đến cùng là làm sao, nhưng nhìn qua hình như là luôn một mực chờ Vương Cẩm, chờ cho đến khi ngủ quên luôn.

Vương Cẩm âm thầm vui vẻ.

Anh để ý thấy quần áo mà Ngạn Dung mặc là đồ của mình, quần áo so với Ngạn Dung ít phải lớn hơn ba cỡ, ống tay ống quần đều xắn lên mấy vòng, bờ vai vì nhỏ hơn nhiều nên không giữ được làm cổ áo lông chữ V xiêu xiêu vẹo vẹo, lộ ra cổ và xương quai xanh bị anh tối ngày hôm qua hun đầy mấy viên ô mai nhỏ.

Vương Cẩm cũng không đánh thức cậu, ở bên cạnh giường ngồi xuống, an tĩnh thưởng thức chốc lát.

Thật sự là một hình ảnh đẹp đẽ vô cùng.

Anh lại muốn đè Ngạn Dung, cái này khỏi nói cũng biết, chym nhớn cương đến độ có chút đau rồi.

Nhưng anh gì cũng không làm, chờ ngắm đủ rồi, liền vào vệ sinh tự mình quay tay giải quyết.

Anh sợ mình đem Ngạn Dung chịch hỏng, nhỡ mà thật sự lỏng ra thì biết làm sao bây giờ.

Ngạn Dung vẫn nên cứ luôn xinh đẹp, cứ thiệt là chặt, dáng vẻ thì trong veo mọng nước.

Mặc kệ sau này Ngạn Dung sẽ ở cùng ai, lên giường với người nào, anh đều hi vọng Ngạn Dung vẫn có thể luôn luôn như vậy.

Lại đến một cái cuối tuần nữa, Ngạn Dung vẫn đến chỗ Vương Cẩm, lần này khi tới đã nhớ mang theo quần áo thay rửa.

Vương Cẩm nghỉ ngơi một ngày, dẫn cậu đi dạo phố, mua cho cậu mấy bộ quần áo đông xuân mặc hằng ngày, đi xem phim, còn dẫn cậu đi phòng game chơi đến nửa ngày. Ở bên ngoài tiêu tiền đều là Vương Cẩm quẹt thẻ, Ngạn Dung sẽ không tranh trả tiền, so với quẹt cái thẻ bạch kim Lương Tỳ và Bách Đồ cho cậu, cậu thế nhưng càng yên tâm thoải mái xài tiền của Vương Cẩm hơn.

Vẫn là tối thứ sáu làm tình, thứ bảy và chủ nhật đều không chịch, chỉ nằm ở trên giường Vương Cẩm, hai người ôm nhau ngủ.

Cứ như thật sự là một đôi đang yêu nhau.

Buổi sáng thứ năm, tiết cuối cùng là giờ tự học, không có giáo viên lên lớp trông coi, trong phòng học ríu ra ríu rít náo nhiệt cực kỳ.

Ngạn Dung đeo tai nghe, một bên nghe nhạc một bên luyện chữ, tiếng Trung cơ sở của cậu khá hơn so với các bạn học một chút, tiến bộ cũng nhanh hơn, biểu đạt và lý giải hằng ngày đều không có vấn đề gì, cái chính là chữ viết hơi khó nhìn, gần đây vẫn thường cố gắng luyện tập cho tốt.

Bàn bị gõ gõ một cái, cậu mờ mịt ngẩng mặt lên, giáo viên đang đứng trước mặt bàn, cười híp cả mắt nhìn cậu.

Cậu nhanh chóng lấy tai nghe xuống, phát hiện ra xung quanh đã sớm hoàn toàn yên tĩnh, ấy thế mà mới nãy cậu còn vừa nghe nhạc vừa khẽ hát theo, mặt cậu nhanh chóng đỏ bừng lên.

Giáo viên gọi tên tiếng Anh của cậu, nói: “Ian, đi theo cô, có người tìm trò.”

Người tìm cậu là Vương Cẩm.

“Hôm nay là ngày mồng hai tháng hai Long Sĩ Đầu (lịch âm), dẫn cậu đi cắt tóc.” Vương Cẩm mở cửa xe ra hiệu cho cậu đi vào, nói: “Trước giờ học buổi chiều sẽ về, không bị muộn học đâu.”

Ngạn Dung ngồi vào xe, chờ đến khi anh cũng lên xe, mới hỏi: “Long Sĩ Đầu là cái gì?” (rồng ngẩng đầu =)))

Vương Cẩm thắt dây an toàn, cười nói: “Cũng là một ngày lễ truyền thống, ngày hôm nay mà cắt tóc sẽ đại cát đại lợi.”

Anh vẫn mỉm cười nãy giờ, hình như tâm trạng rất vui vẻ.

Ngạn Dung cứ thấy quai quái chỗ nào ấy, lén nhìn anh mấy lần, muốn xác định xem anh là cười thật hay cười điêu.

Vương Cẩm giơ tay mò mẫm dưới khóe mắt, nói: “Có nếp nhăn không?”

Ngạn Dung: “… Có. Anh vui vẻ cái gì?”

Vương Cẩm nói: “Lễ hội kỷ niệm còn không vui, vậy khi nào thì vui?”

Ngạn Dung không hiểu ra sao nửa ngày, cảm khái nói: “Trung Quốc ngày lễ nhiều thật đấy, ngay cả cắt tóc mà cũng có ngày lễ riêng.”

Vương Cẩm nhịn cười nói: “Ừm, còn nhiều lắm đấy.”

Cắt tóc xong, anh lại đưa Ngạn Dung đi ăn cơm, thời gian còn lại không nhiều lắm.

Trên đường quay về trường học, anh thấy Ngạn Dung vẫn cứ nhẹ nhàng gãi sau gáy, hỏi: “Vụn tóc phủi còn chưa sạch?

Ngạn Dung mặt nhăn mày nhó nói: “Hình như thế, có chút ngứa.”

Đến lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, anh nghiêng lại gần xem, Ngạn Dung phối hợp cúi đầu.

Vương Cẩm phủi phủi sạch vụn tóc, nhìn chỗ gáy hồng hồng một mảng, lại sát vào một chút, nhẹ nhàng thổi thổi.

Thổi đến độ Ngạn Dung càng thấy ngứa.

Nguyên cả chiều, Ngạn Dung hầu như không nghe giảng bài, cũng may không phải dạy bài mới mà chỉ chữa bài tập.

Cậu sau khi trở lại trường có cùng bạn học tán gẫu qua, mới biết “mồng hai tháng hai, Long Sĩ Đầu” cũng không chỉ là ngày lễ cắt tóc.

Cậu hết lần này đến lần khác nghĩ, Vương Cẩm sao lại đột nhiên tới đón cậu đi cắt tóc? Là cố ý tìm lý do để đến gặp cậu? Tại sao? Vương Cẩm có phải là thích cậu không?

Cậu muốn chủ động hỏi Vương Cẩm, nhưng lại không biết nên hỏi thế nào, chuyện này cũng không có gì hay mà hỏi, Vương Cẩm chả ngay từ đầu cũng đã nói là có chút yêu thích cậu sao.

Nhưng cái cậu hi vọng là, Vương Cẩm có thể càng yêu thích cậu nhiều hơn một chút so với trước đây.

Thế nhưng không nhất định Vương Cẩm sẽ trả lời đáp án mà cậu muốn nghe.

Cậu đã quen có Vương Cẩm, cũng ngày càng ỷ lại Vương Cẩm, tham lam lưu luyến sự ôn nhu Vương Cẩm cho cậu, dù cho biết rõ là giả tạo, và chỉ có kỳ hạn nhất định.

Cậu muốn ở cạnh sự ôn nhu của Vương Cẩm lâu hơn một chút, nếu như có thể đến lúc cậu không cần ỷ lại vào bất cứ người nào rồi mới tách ra, vậy thì cậu cũng sẽ không quá khổ sở.

Cậu lo lắng Vương Cẩm không muốn, cậu không có cái gì hấp dẫn được Vương Cẩm, ngoại trừ việc đè lên khá là thích.

Thế nhưng Vương Cẩm không giống thế, Vương Cẩm là một người đàn ông rất hấp dẫn, chia tay với cậu, Vương Cẩm nhất định sẽ lại rất nhanh có thể tìm bạn tình mới, so với cậu chịch càng sướng hơn.

Nghĩ đến đây, cậu lại không thích Vương Cẩm nữa rồi.

– Hết chương 21 –

4 thoughts on “[Dáng vẻ] Chương 21

  1. Tội thằng bé, chỉ tìm một người để gửi gắm mà có nhiều điều phải đắn đo quá. Cô đơn quá lâu làm con người ta sợ hãi khi phải ở cạnh một người khác, sợ người ta phiền nha

  2. mắt nhắm nhắt mở => mắt mở
    thành thật thật thật => thành thành thật thật
    chơi chơi chơi liền chơi đến trời tối =>
    không có cái gì hấp hẫn được Vương Cẩm => hấp dẫn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: